Hai chị em Lâm Phi Phi nhìn thấy Dương Mi Mi như vậy, trong lòng phát hoảng, bây giờ mọi người đều muốn tránh xa Dương gia, người nào cũng không bình thường.
“Đứng lại!”
Dương Mi Mi dùng sức, tách một cái là hái được linh chi, sau đó kiêu ngạo chặn hai chị em lại.
“Làm gì!”
Lâm Phi Phi không vui nhìn cô ta, cô ta và Dương Mi Mi vẫn là bạn học tiểu học nhưng tình cảm của hai người không chỉ bình thường, thậm chí còn có chút không hợp nhau.
“Hừ, làm gì ư? Mở mắt mấy đứa ngu chúng mày ra, xem xem, đây là cái gì?”
Dương Mi Mi đưa linh chi đến trước mặt hai chị em, vẻ đắc ý không giấu được, khóe miệng cười đến tận mang tai, khuôn mặt thanh tú cười đến méo mó.
TBC
“Không phải chỉ là nấm sao, cô phát điên gì vậy?”
Lâm Phi Phi liếc nhìn, ngơ ngác nói, sau đó cô ta bừng tỉnh cười ha hả.
“Ha ha ha, cô sẽ không cho rằng đây là linh chi chứ? Cô có phải thật sự phát điên rồi không, đây chỉ là một loại nấm, còn là loại không thể ăn được, tôi đã từng thấy rồi. Hơn nữa, làm sao linh chi lại mọc ở ven đường được?”
“Cô tưởng mình đang nhặt tiền à, còn bước một bước nhặt được một ít sao?”
Lâm Phi Phi không nhịn được chế nhạo.
Hồi nhỏ người lớn ngày nào cũng khen Dương Mi Mi, nói cô ta dễ thương, nói cô ta may mắn, không phải nhặt được tiền thì cũng nhặt được thịt, những người cùng tuổi như bọn họ đều bị cô ta đè bẹp, bây giờ có cơ hội chế nhạo cô ta, đương nhiên phải đáp trả lại thật mạnh mẽ rồi!
“Đây chính là linh chi, chỉ là cô không biết hàng thôi, cô có từng thấy cũng không có số mệnh mang nó về. Tại sao nó lại mọc ở ven đường? Đương nhiên là vì để tôi nhìn thấy, mang nó về rồi.”
“Giống như tôi nhặt tiền, nhặt thỏ, nhặt gà rừng vậy, chúng nó hận không thể chui thẳng vào chân tôi.”
💬 Bình luận chương