Tóc của con hồ ly nhỏ thật mềm, trên quần áo có mùi thoang thoảng, có thể là mùi bồ kết, cũng có thể là mùi của chính cô, hơi thơm và dễ chịu.
Hứa Đình Tri hít nhẹ một hơi, vẻ mặt có chút mơ màng, dù sao thì hôm nay cũng đã ôm được con hồ ly nhỏ này, vậy thì cũng gần đến lúc nuôi ở nhà rồi, sau này anh có thể …
Đột nhiên, anh cứng đờ.
Không phải, khoan đã, anh bị làm sao vậy, rõ ràng anh không nghĩ gì cả, anh rất nghiêm túc! Anh là một thanh niên độc thân nghiêm túc!!!
“Ồ? Anh muốn chứng minh theo cách này sao? Cách chứng minh của anh đúng là độc đáo.”
Tần Trúc Tây nhẹ nhàng nói.
“Em nghe anh giải thích.”
Hứa Đình Tri lùi lại một bước, anh nắm lấy vai Tần Trúc Tây, thành thật nhìn cô.
Tần Trúc Tây không chớp mắt, anh cứ giải thích đi, tôi đang nghe đây.
“Chắc chắn là tối nay uống nhiều canh linh chi quá, tôi rất nghiêm túc, em đừng hiểu lầm.”
Hứa Đình Tri không muốn vì một tai nạn mà mất đi người vợ sắp cưới của mình.
Ồ, đổ lỗi cho linh chi, cái cớ này không tệ, vừa khéo tối nay anh thực sự uống rất nhiều nhưng mà hiệu quả lớn như vậy sao? Phản ứng nhanh như vậy sao? Cô có hơi không tin.
Tần Trúc Tây chớp chớp mắt, không lên tiếng.
Đôi mắt cô trong veo sáng ngời lại thuần khiết, có lẽ, cô không biết đây là gì? Hứa Đình Tri nắm bắt cơ hội, lập tức nói.
“Uống nhiều canh linh chi, tôi hơi khó chịu, tôi đi trước, ngày mai sẽ đến tìm em.”
Anh nói xong, vội vàng buông Tần Trúc Tây ra, đi mất, bóng lưng có chút hoảng loạn, hiếm khi tiểu tiên nam lại không bình tĩnh như vậy.
Thấy anh đi rồi, Tần Trúc Tây mới bật cười thành tiếng, mắt sáng lấp lánh, màu đỏ ửng từ trên má lan đến tận mang tai.
💬 Bình luận chương