Bà cả Dương gia lúc đầu hơi ngơ ngác, sau đó khẳng định người phụ nữ này đang bao che cho con rể mình, mục đích là để lừa linh chi nhà bà ta.
“Phi! Lưu gia chúng tôi mà cô muốn vào là vào sao? Còn linh chi, cô có phải nằm mơ chưa tỉnh không? Nếu cô có linh chi thì tôi có sâm núi! Tôi thấy mấy người mới là muốn đến tống tiền!”
Người phụ nữ không hề yếu thế, trực tiếp khạc một bãi nước bọt vào mặt bà cả Dương gia.
Xong rồi, lần này xong rồi, người đó chắc chắn là kẻ lừa đảo, chắc chắn hắn đã cầm linh chi chạy mất rồi!
Mấy người anh em đều nghĩ như vậy, chỉ có bà cả Dương gia là cố chấp, không thể nào, hắn nói rất thật, sao có thể là giả được, chắc chắn hắn vẫn còn ở nhà!
“Lưu Nhất Kỳ, Lưu Nhất Kỳ anh mau ra đây cho tôi! Anh trả tiền cho tôi! Anh đừng hòng tham đồ của tôi rồi không chịu nhận, tôi sẽ không tha cho anh đâu!”
“Xông vào, lục soát cho tôi, tôi không tin tôi không bắt được tên lừa đảo đó!”
Bà cả Dương gia nổi giận, định xông vào Lưu gia lục soát người.
Trong lòng anh em Dương gia vẫn còn một tia hy vọng, thà giếc nhầm còn hơn bỏ sót, mấy người đàn ông to lớn và một người phụ nữ, lập tức đẩy người phụ nữ đang đứng trước cửa ra, xông thẳng vào trong.
“Cứu mạng, có người đến, hàng xóm ơi ra đây nhanh! Nhà tôi có trộm, đây là đến nhà tôi cướp đồ giữa ban ngày ban mặt! Mau đến đây, còn có vương pháp không!”
Đều là hàng xóm láng giềng sống ở đây nhiều năm rồi, nghe thấy chuyện này mọi người đều chạy ra.
“Ở đâu ở đâu, người ở đâu!”
“Ở trong đó, mấy người không biết xấu hổ này, xông vào nhà tôi rồi, còn nói muốn lục soát người! Nhà tôi căn bản không có ai tên là Lưu Nhất Kỳ!”
💬 Bình luận chương