Chị em Tần gia đã bê ghế ra chờ từ lâu rồi, cảnh tượng phá CP này, sao cô có thể không tận mắt chứng kiến chứ!
Hạ Chu nghiến răng nghiến lợi nói, trực tiếp ném nấm hương vào người cô ta.
Dương Mi Mi bị đồ vật ném choáng váng, trực tiếp quên mất mình định nói gì, cô ta mơ màng ngồi xổm xuống nhặt đồ vật lên, không phải là linh chi của cô ta sao?
“Hạ Chu, không phải hôm nay anh mang nó đi bán sao? Chẳng lẽ không bán được à?”
Kết hợp với ngữ cảnh, Dương Mi Mi cảm thấy có thể là linh chi không bán được, Hạ Chu không vui, mới trút giận lên người cô ta, cô ta tự cho là mình hiểu chuyện an ủi.
TBC
“Không sao, tạm thời không bán được cũng không sao, nếu anh cần tiền gấp, tôi sẽ trả hết số tiền đó cho anh trước, đợi anh bán được rồi trả lại tôi, linh chi để trong tay anh, tôi cũng yên tâm.”
Cô ta tưởng mình thể hiện sự tin tưởng với Hạ Chu, hắn sẽ rất vui nhưng mà, biểu cảm của Hạ Chu càng khó coi hơn.
“Cô có ngốc không? Đây là linh chi sao? Đây là nấm hương giả dạng, linh chi thật đâu? Lấy tiền của tôi, không đưa đồ thật cho tôi, có phải không ổn không?”
Hạ Chu cười lạnh một tiếng, châm chọc nói.
Lúc này, tất cả sự mềm lòng thương xót của hắn dành cho Dương Mi Mi đều biến mất không thấy, từ đầu đến cuối, Dương Mi Mi cứ như cố ý tiếp cận hắn, cũng có rất nhiều hành vi không đúng nhưng hắn đều vô thức bỏ qua.
Lần này sự việc lớn như vậy, hắn không thể bỏ qua được nữa.
“Cái gì? Nấm hương? Sao có thể! Đây chính là linh chi mà, với lúc tôi hái về gần như giống hệt nhau! Lưu Nhất Kỳ nói bà nội bọn tôi phơi khô rồi, có phải hơi khô không, anh xem kỹ lại đi, không thể nhầm được!”
Sao linh chi có thể là giả được? Linh chi này Dương gia đã mang đi cho người ta xem bao nhiêu lần rồi, nếu là nấm hương, cũng sớm bị phát hiện rồi, sao có thể đợi đến bây giờ.
“Đủ rồi! Không nhầm được, đây chính là nấm hương, còn cố ý làm thành hình dạng linh chi, chắc tốn không ít công sức nhỉ? Dương Mi Mi, tôi quá thất vọng về cô rồi.”
💬 Bình luận chương