Hứa Đình Tri đã chiếm tiện nghi của cô, vậy thì bây giờ cô phải đòi lại, lễ thượng vãng lai với đối tượng, điều này không phạm pháp chứ?
Hơn nữa, cô cũng không phải vô duyên vô cớ muốn xem ảnh khỏa thân của anh, cô có thể có lý do và có cớ để xem! Còn lý do thì để cô nghĩ đã.
TBC
Tần Trúc Tây nhanh chóng suy nghĩ, sau đó nhanh chóng tìm ra một cái cớ thích hợp.
“Em biết vẽ tranh.”
“Hửm?”
Hứa Đình Tri vô cùng hoang mang, nhìn biểu cảm của Tần Trúc Tây, từ ngạc nhiên đột nhiên chuyển thành khó hiểu. Chủ đề từ đừng nghịch sao lại thành ảnh khỏa thân, rồi lại thành cô biết vẽ tranh?
Anh không hiểu, anh thật sự không hiểu.
Hứa Đình Tri còn chưa học được tư duy logic của con người thế kỷ mới nhưng đã học được cách dùng từ ngữ thịnh hành trước rồi.
“Em biết vẽ tranh, vẽ tranh cần người mẫu, có một loại người mẫu là không mặc quần áo, anh biết chứ?”
Tần Trúc Tây hùng hồn, ngẩng cao cằm, để lại cho anh một ánh mắt khinh thường thiên hạ, kiêu ngạo bất kham, rực rỡ lóa mắt.
Hứa Đình Tri: …
Mặc dù anh biết nhưng anh không nói cho em biết đâu.
“Sao em biết được?”
Theo lý mà nói, Tần Trúc Tây chỉ là một cô thôn nữ, mặc kệ cô có phải hay không nhưng tình hình hiện tại của cô chính là một cô thôn nữ, vậy thì cô làm sao có thể táo bạo nói ra những lời này được?
“Đừng quan tâm, biết là biết, anh nói làm hay không thôi! Bồi thường cho việc anh bắt nạt em hôm qua!”
Ba chữ làm liên tiếp, làm cho Hứa Đình Tri hoa mắt chóng mặt, anh không kiềm chế được mà nghĩ đến những phương diện khác, hơn nữa còn là tư thế phi ngựa, e là bốn chữ giữ mình giữ lễ này không kéo lại được nữa rồi.
💬 Bình luận chương