Tần Trúc Tây cười trêu chọc, rồi lại nhìn về phía Dương Mi Mi ở phía trước, cuộc đấu tranh của mấy người này cũng đã lên đến đỉnh điểm.
“Nghĩ đến thì có hơi không nỡ, có lẽ cả đời này cũng không gặp lại được.”
“Ê ê ê, đánh nhau rồi! Dương Mi Mi bây giờ lợi hại rồi! Hai người mà đánh không lại cô ta!”
“Đội trưởng, đội trưởng đến rồi!”
Chưa đánh đã hăng, đội trưởng đã ra ngăn cản.
“Lại là Dương gia các người! Mấy người Dương gia các người muốn tức chết tôi phải không! Có muốn dọn đi hết không, đến nơi khác thì muốn đánh nhau bao nhiêu cũng được!”
Vương Học Dân thực sự hết nói nổi, vừa nghe nói có người đến cầu hôn Dương Mi Mi, Dương gia còn đồng ý, ông ta đã đoán trước được cảnh tượng này.
Kết quả đúng là không ngoài dự đoán chút nào! Muốn ăn một bữa cơm yên tĩnh sao mà khó thế!
Rốt cuộc Vương Học Dân vẫn có uy, vừa quát, mọi người liền dừng lại, không ai muốn bị đuổi đi nhưng bà lão Dương gia tuyệt đối không chịu thua.
“Đội trưởng, đây là chuyện nhà chúng tôi, con nhóc này gả cho ai là do chúng tôi quyết định, ông không quản được chứ? Chính là vì trước đây ông ủng hộ nó đi, nó mới gây ra nhiều rắc rối như vậy!”
“Nhưng ông yên tâm, đợi tôi gả nó cho một nhà tốt, sau này nó sẽ không gây ra sóng gió gì nữa, cũng sẽ không làm phiền ông nữa.”
Nói thật, điều này khá hấp dẫn nhưng dù sao ông ta cũng là đội trưởng, sao có thể vì thấy Dương Mi Mi phiền phức mà để mặc cho người Dương gia đã cắt đứt quan hệ này tùy tiện gả Dương Mi Mi đi?
💬 Bình luận chương