“Ồ, tôi hơi sợ.”
Không cần Hứa Đình Tri trả lời, cô bình tĩnh bổ sung, nhìn cô đúng là không thấy sợ gì cả, giọng điệu không gợn sóng, giả vờ thì cũng phải giả vờ giống một chút chứ?
Cô nói xong, nắm chặt tay Hứa Đình Tri và dịch về phía anh, vai hai người kề vai, thân mật không gì sánh được.
Đột nhiên hiểu ra lý do cô nói sợ.
“Vậy thì nắm chặt hơn một chút.”
Hứa Đình Tri cong môi, vui vẻ nắm tay Tần Trúc Tây đi về phía trước, hai người sóng vai nhau, rõ ràng không nói gì nhưng bầu không khí giữa hai người lại dịu dàng kỳ lạ.
TBC
Hai người đi khá nhanh, một lúc đã đi được nửa đường, hình như quên mất chuyện gì đó, hóa ra là quên mất Hứa Văn Diệp.
Dương Mi Mi đã bị bắt rồi, vậy thì bên Tần Trúc Nam đã an toàn rồi, không cần Hứa Văn Diệp trông nữa nhưng cả hai đều không nghĩ đến việc gọi cậu ta về, thôi vậy, đã như vậy thì để cậu ta trông thêm một đêm nữa, ngày mai sẽ gọi cậu ta về.
Còn đêm nay, là của riêng Tần Trúc Tây và Hứa Đình Tri.
Dưới ánh nến mờ ảo, Tần Trúc Tây ngồi trên ghế ngóng trông, ánh mắt đầy mong đợi hướng về Hứa Đình Tri, trước mặt cô còn ra vẻ trải một cuốn sổ nhỏ, bên cạnh còn đặt một cây bút chì. Hứa Đình Tri đứng trước bàn cách cô không xa, những ngón tay thon dài ch*m r** v**t v* vạt áo của mình.
Trên mặt anh không có biểu cảm gì thừa thãi, chỉ nhìn mặt thì là kiểu tu tiên cấm dục nhưng nếu nhìn khí chất toàn thân thì lại có vẻ không giống lắm.
Đặc biệt là đôi mắt đa tình của anh, chỉ khẽ liếc nhìn thôi cũng có thể câu mất hồn người, biểu cảm trêu chọc này giống hệt như...
Giống hệt như một nam idol đang chuẩn bị nhảy điệu mở màn, tỏa ra hormone trên sân khấu, Tần Trúc Tây không kìm được muốn giơ một tấm bảng đèn cho anh, rồi chọn một bài hát và một điệu nhảy để anh phối hợp nhảy cùng.
💬 Bình luận chương