“Thật sự là bạn học nữ?”
Tần Trúc Tây nhíu mày, cậu mới bao nhiêu tuổi, nhanh như vậy đã có... thôi được, mười lăm tuổi, đúng là đã đến tuổi yêu đương sớm.
“Thật sự không phải! Là bạn học nam, bọn em chỉ hẹn nhau đi bơi câu cá, họ nói lúc đó có thể ngủ ngoài trời, không về nhà ngủ.”
Chương 535: TBC
Để gạt bỏ nghi ngờ về bạn học nữ, cậu lỡ miệng nói hết cả kế hoạch ra. Hóa ra đám nhóc này đang định cắm trại ngoài trời.
“Một đứa vịt trên cạn như em, em đi bơi? Đi bơi ở đâu, có an toàn không?”
Tần Trúc Tây nghe vậy càng không yên tâm, bơi ở nơi không quen thuộc, thật sự rất dễ xảy ra chuyện, đặc biệt là độ tuổi nửa lớn nửa nhỏ này, thích nhất là thử thách mạo hiểm.
“Bạn em bơi rất giỏi, cậu ấy nói sẽ dạy em, chính là bạn cùng phòng ở Trần Gia Loan đó, cậu ấy bảo chúng em đến đó.”
Ồ, bạn cùng phòng ở Trần Gia Loan đó, tên gì ấy nhỉ.
Tần Trúc Tây hơi có chút ấn tượng.
Trần Gia Loan, không phải là đại đội của Hứa Văn Diệp sao, vậy thì không sao rồi, đến lúc đó để cậu ta giúp trông mấy đứa nhỏ là được.
Hứa Văn Diệp bơi giỏi, hơn nữa mặc dù chỉ hơn Tần Trúc Nam hai tuổi nhưng lại chín chắn hơn cậu mấy bậc, cũng coi như là tương đối ổn trọng.
“Thích thì cứ để nó đi, lâu lâu mới hẹn được bạn bè.”
Hứa Đình Tri nói giúp Tần Trúc Nam, chủ yếu cũng là để tạo ra chút không gian riêng cho mình, như vậy chẳng phải là mọi người đều vui vẻ sao.
“Đi thì được nhưng mà...”
“Nhưng mà phải ước pháp tam chương, em biết rồi, nhất định phải đảm bảo an toàn cho bản thân, không cãi nhau đánh nhau với mọi người, chơi đùa vui vẻ với mọi người, không đến những nơi nguy hiểm, không làm những chuyện linh tinh!”
Tần Trúc Nam một hơi đưa ra rất nhiều lời đảm bảo, có thể thấy được cậu muốn đi cắm trại ngoài trời với bạn bè đến mức nào.
“Được, em tự biết thì được, vậy em muốn đi thì đi đi.”
Đều đã lớn như vậy rồi, đúng là không nên quản thúc quá, thích chơi thì cứ đi chơi đi. Tần Trúc Tây chỉ suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
“Tuyệt quá!”
Tần Trúc Nam kích động nhảy dựng lên, chỉ muốn lập tức chạy đến nhà bạn ngay bây giờ.
“Được rồi, ăn cơm đi, ngày mai em còn phải dậy sớm đi học đấy.”
Tần Trúc Tây hất cằm về phía cậu, không ngừng ăn đậu phộng giòn tan.
“Sao chỉ ăn đậu phộng, không thích những món khác à? Vậy anh đi làm cho em món khác nhé?”
Hứa Đình Tri thấy cô không ăn cơm, tưởng cô không thích các món ăn tối nay, anh quan tâm hỏi.
“Anh rể, tay nghề của anh... em đoán là đến lúc anh làm xong thì chị em đã no rồi.”
Đó là mức độ mà ngay cả Tần Trúc Nam không kén ăn cũng phải chê, huống chi là Tần Trúc Tây.
“Không phải không thích, là không đói lắm, lát nữa em ăn, ăn đậu phộng trước.”
Trên bàn có mấy món ăn, cho dù không có món nào cô đặc biệt thích, Tần Trúc Tây cũng có thể ăn tạm, không cần phải làm thêm.
“Vậy em ăn đi.”
Hứa Đình Tri dứt khoát bê đĩa đậu phộng đến trước mặt Tần Trúc Tây, anh và Tần Trúc n*m c*n bản không thèm đụng đũa vào. Phải nói rằng, địa vị trong gia đình của đồng chí Tần Trúc Tây quả thực rất cao.
“Đúng rồi, Tiểu Nam, ngày mai em đi học thì đạp xe đi nhé, em đã học được cách đạp xe chưa?”
Hứa Đình Tri nhớ đến chiếc xe đạp.
Trước đây Tần Trúc Nam không biết đạp xe nhưng dạo này có thời gian rảnh cũng sẽ tập luyện, chắc là đã học được rồi nhỉ?
“Chưa, em không dám đạp lắm, hơn nữa cho dù em học được thì cũng không cần đạp đi đâu, em đạp đi thì hai người lấy gì mà đi, xe đạp phải để ở trường nhiều ngày như vậy, lỡ có người trộm mất thì sao?”
💬 Bình luận chương