Cô nói rất thẳng thắn.
“Người ta giếc thời gian, đều thích đi dạo cửa hàng cung ứng và bách hóa, chỉ có em, thích đi trạm thu mua phế liệu.”
Hứa Đình Tri trêu chọc cô.
“Sao, không được à, anh chê à?”
Tần Trúc Tây liếc ngang anh, dám chê thử xem.
“Không chê, đương nhiên anh không chê rồi! Vợ đi đâu anh đi đó! Chắc chắn không có bất kỳ dị nghị nào!”
Hứa Đình Tri lắc đầu nghiêm túc nói.
Đùa chứ, anh không ngốc, sao có thể chê vợ được, không cẩn thận vợ bỏ đi bây giờ.
“Biết điều, lại đây, thưởng cho anh một quả trứng.”
Tần Trúc Tây lấy quả trứng trong túi ra, bóc một quả nhét vào miệng anh.
“Ừm? Em không ăn trứng à?”
Hứa Đình Tri nhét trứng vào miệng, nói không rõ ràng.
“Ừm, có thời gian đâu mà ăn, đến đó thì nghe mẹ Tiểu Thạch Đầu khóc, không thể để cô ấy khóc ở đó, còn em thì ăn được.”
Tần Trúc Tây cũng bóc một quả cho mình, chấm một chút nước tương, rồi mới cắn một miếng. Trứng luộc không chấm nước tương thì cô không ăn được.
Hứa Đình Tri bật cười.
“Sao thế, trứng của em thì chấm nước tương, còn của anh thì không xứng chấm à? Anh muốn ăn quả trong tay em.”
“A.”
Anh ra hiệu cho Tần Trúc Tây đút cho anh.
“Anh lấy quả của anh chấm nước tương là được rồi, nước tương ở đây này, nè.”
Tần Trúc Tây dịch chai nước tương về phía anh một chút.
Hứa Đình Tri không chịu, nhất định phải ăn quả trứng mà Tần Trúc Tây đã cắn một miếng, còn nhất định phải được đút mới chịu ăn.
“Chậc, muốn em đút cho anh à? Anh nói sớm đi, có phải em không muốn đâu!”
Tần Trúc Tây nhìn ra ý đồ thực sự của anh, cười một cái, nhét cả quả trứng vào miệng anh. Ngay lập tức, miệng anh bị nhét đầy, lòng đỏ trứng suýt thì làm anh nghẹn.
“Khụ, khụ, em muốn giếc chồng à.”
Hứa Đình Tri ngẩng cổ, cố gắng nuốt trứng xuống, động tác ngửa đầu càng làm lộ rõ yết hầu đẹp đẽ, cổ thon dài.
Tần Trúc Tây không kìm được mà nhớ lại, yết hầu này còn có lúc quyến rũ hơn, hai người...
“Khụ, khụ, khụ.”
Cô cũng hắng giọng, xua tan những suy nghĩ không lành mạnh, ban ngày ban mặt không thể nghĩ lung tung được.
“Nhà anh có thư mới không?”
Tần Trúc Tây chuyển chủ đề.
“Không, bên đó chắc đã bắt đầu có tuyết rồi, đường không dễ đi, gần đây không có thư gửi đến nhưng chắc không có chuyện gì.”
Hứa Đình Tri đoán.
TBC
Nhà anh chỉ gửi một lá thư và một số đồ như vòng tay trước khi kết hôn, sau đó không gửi thư nữa, anh gửi thư và bưu kiện cũng không biết họ có nhận được không.
“Vẫn nên tự mình đến xem mới yên tâm, có tuyết cũng không sao, hai ngày nữa chúng ta đến trạm thu mua phế liệu xong thì đi.”
Tần Trúc Tây đề nghị.
Mặc dù Hứa Đình Tri không biểu hiện ra nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được, đôi khi anh vẫn có chút bồn chồn.
💬 Bình luận chương