Chương 610: Tần Trúc Tây bận rộn tìm địa điểm giao dịch của mọi người, khen anh một câu cho có lệ, rồi dời tầm mắt đi.
Cha Hứa chưa từng đến chợ đen ở đây, vì vậy không biết địa điểm.
Nhưng lẽ nào mỗi nơi đều có chợ đen như vậy?
Sự thật chứng minh, Tần Trúc Tây và Hứa Đình Tri đã nghĩ nhiều rồi.
Cái gọi là thiếu thốn vật tư chính là ngay cả chợ đen cũng không có, hai người họ đi dạo phố mấy vòng lớn, cơ bản là đã xem hết mọi ngóc ngách, nhưng chẳng có gì cả.
Sau đó hai người mới nghe ngóng được, chợ đen nơi đây không phải mở hàng ngày, dù sao thì cũng quá lạnh, trong thời tiết này mà nửa đêm ra ngoài, thật sự rất khổ sở.
Hơn nữa, thị trấn này không có chợ đen, phải đến thị trấn bên cạnh mới có, ba ngày mở một lần.
Chẳng trách cha mẹ Hứa lại sống khổ sở như vậy, điều kiện quả thực có hạn, dù có tiền cũng không giải quyết được vấn đề này.
Hai người tay không trở về lại ngủ một giấc nữa, sau đó mới dậy, quả nhiên, Hứa Đình Tri bị cha mắng cho một trận, lý do là không tôn trọng người lớn tuổi.
Đùa giỡn cha đẻ của mình một phen, còn dám nói.
TBC
“Là do cha dậy muộn, sao lại có thể trách con?”
“Vợ ơi cứu anh!”
Hứa Đình Tri đi thẳng đến trốn sau lưng Tần Trúc Tây.
Cha Hứa tức đến mặt mày xanh mét, quả thực không thể tin nổi, con trai ông ấy từ lúc nào lại trở nên vô lại như vậy!
“Con trốn thì trốn, sao còn nhất định phải trốn sau lưng vợ con!”
Như vậy thì ông ấy còn đánh thế nào được!
Hứa Đình Tri chính là nắm chắc điểm này, cha anh không thể đánh anh, cho nên mới trốn sau lưng Tần Trúc Tây.
“Vậy con đi gọi mẹ và bà nội ra?”
Thật ra không cần gọi, nếu không phải vì chân bà nội Hứa không tiện, bà đã xông ra từ lâu rồi. Nhưng ở trong nhà bà cũng không chịu ngồi yên mà mắng.
“Không được đánh cháu nội của tôi! Nó đã lớn thế này rồi!”
“Lớn thế nào thì con cũng là cha của nó, sau này đừng có mà làm chủ thay cha!”
Cha Hứa trừng mắt nhìn Hứa Đình Tri, đành phải thôi.
Thằng nhóc thối này có tới ba người bảo vệ, một mình ông ấy làm sao đấu lại được, thôi thôi.
“Cha, nếu cha rảnh thì đi làm việc đi, đừng tìm cớ lười biếng.”
Hứa Đình Tri không sợ chết, lại bắt đầu chọc tức cha mình.
“Tôi còn có thể lười hơn cả anh sao!”
“Năm anh 15 tuổi, quần áo vẫn phải nhét cho tôi giặt đấy!”
Cha Hứa tức đến mặt đỏ tía tai.
“Còn không phải vì trong nhà không có ai sao, hơn nữa là tự cha giặt, con có yêu cầu cha giặt đâu.”
Hứa Đình Tri bây giờ càng ngày càng thành thạo trong việc đổ lỗi, ngay cả với cha mình cũng dám giả vờ.
“Được lắm, giặt quần áo cho tôi mau!”
Cha Hứa vây quanh Tần Trúc Tây, chơi trò đại bàng bắt gà con, cố gắng bắt được Hứa Đình Tri.
Đáng tiếc là Hứa Đình Tri trơn như chạch, thật sự quá lanh lợi, mỗi lần sắp bắt được anh thì anh đều có thể né tránh, thật sự muốn tức chết ông ấy.
💬 Bình luận chương