“Em biết rồi, lần sau cô ta nói gì em cũng không tin nữa! Em thề!”
Tần Trúc Nam đảm bảo.
Cậu thực sự sẽ không tin cô ta nữa nhưng chị cậu cứ cách ba bữa lại hỏi một lần, cậu có ngốc vậy không?
Tần Trúc Tây: Cái này thì chị không biết.
“Chị, vậy khi nào chị về nhà? Chị về bằng cách nào, đi bộ à? Chị còn đi nổi không?”
“Ngày mai, ở nhà mình tiện hơn, em nhìn anh rể em xem, mấy ngày nay không ngủ ngon rồi, quầng mắt thâm đen.”
“Tất nhiên là chị không đi bộ về rồi, chị đi xe bò về, chị có thể thổi gió nhưng Tiểu Nguyên Nguyên thì không thể thổi gió.”
Tần Trúc Tây nói như lẽ đương nhiên.
Dù sao thì Hứa Đình Tri cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa những chuyện này, cô không cần lo lắng.
“Cũng đúng, vậy mai có cần em đến giúp không?”
“Không cần, em nhanh về học bài đi, có anh rể em ở đây, có gì mà không yên tâm?”
Tần Trúc Tây thể hiện sự yên tâm và tin tưởng tuyệt đối với Hứa Đình Tri.
“Chị sẽ sắp xếp ổn thỏa, em không cần lo lắng, nếu em muốn giúp thì đợi đến ngày nghỉ về nấu đồ ăn ngon cho chị.”
Thím Kim cũng không thể giúp họ nấu cơm mãi được, có Tần Trúc Nam ở, có thể giảm bớt gánh nặng cho thím Kim.
“Em phải làm chứ! Chị, nấu cơm em chắc chắn làm được!”
Nhưng Tần Trúc Nam vẫn nhìn Tiểu Nguyên Nguyên thèm thuồng.
“Không sắp xếp cho em trông Tiểu Nguyên Nguyên à, em có thể giúp dỗ Tiểu Nguyên Nguyên!”
“Được được được, em thích thì bế đi dỗ đi.”
Tần Trúc Tây đưa đứa trẻ cho Tần Trúc Nam bế.
Đứa trẻ mềm mại, Tần Trúc Nam cảm thấy như đang ôm một đám mây mềm mại, cậu cứng đờ tay chân.
“Tiểu Nguyên Nguyên nhẹ quá!”
TBC
💬 Bình luận chương