Tần Trúc Tây vẫn còn tức giận, liền lập tức lập kế hoạch học tập cho Nguyên Nguyên.
Hai đứa nhóc này rảnh quá rồi, con bé nhà mình là một đứa con gái nghịch ngợm, đứa con trai nhà hàng xóm là một đứa con trai nghịch ngợm, đứa nào cũng gan dạ hơn đứa nào, hai đứa ở bên nhau, đúng là muốn lật tung cả mái nhà.
Chính là quá rảnh rỗi, đến lúc phải cho cô bé cảm nhận được áp lực học tập rồi.
“Á? Mẹ ơi, tên của con khó quá, con không biết viết.”
Nguyên Nguyên ủy khuất nói.
Chữ Nguyên thì cô bé đã biết viết rồi, chữ Hứa cũng biết nhưng chữ Hi này quá phức tạp, Nguyên Nguyên mỗi lần viết đến một nửa là hết kiên nhẫn, cho nên đến giờ vẫn chưa học được cách viết.
Huống hồ còn phải chép một trăm lần.
“Không biết thì học, lúc nào học thuộc tên của mình, chép xong một trăm lần đó, lúc đó mới được ra ngoài chơi. Nếu không thì cũng không được xem tivi!”
Mẹ hổ lên sàn, Nguyên Nguyên lần này thảm rồi.
Cô bé cầu cứu nhìn Hứa Đình Tri, nào ngờ lần này Hứa Đình Tri và Tần Trúc Tây lại chung một chiến tuyến, Hứa Đình Tri cũng nghiêm mặt nói.
“Mẹ nói đúng, sau này còn nghịch ngợm như vậy, cái gì cũng dám làm thì không được ra ngoài chơi, chỉ được ở nhà học.”
“Oa oa oa, mẹ ơi, con không dám nữa đâu, con có thể không phải viết nhiều như vậy không ạ?”
“Chỉ học viết tên thôi được không?”
“Không được! Không thương lượng!”
Tần Trúc Tây nghiêm túc nói, phản đối vô hiệu, bác bỏ!
“Oa oa oa.”
Nguyên Nguyên cuối cùng cũng được dạy cho một bài học, khóc lóc thảm thiết vẫn không thoát khỏi số phận phải học.
Cô bé bị nhốt ở nhà mấy ngày, mãi đến khi Tần Trúc Nam báo danh đi học, cô bé mới được phép ra ngoài.
💬 Bình luận chương