Đám đông chán nản đi mất, thật chẳng có gì thú vị.
Tần Trúc Tây trốn đằng sau cũng không ngờ rằng sự việc lại phát triển như vậy, con hổ dữ trong lời đồn lại biến thành hổ cái, ha ha ha, buồn cười chết đi được. Nhưng nhìn vẻ điên cuồng của Dương Mi Mi, có lẽ là biết linh chi của cô ta không cánh mà bay rồi.
TBC
Cô đang suy nghĩ xem có nên nhảy ra nói với cô ta rằng mình đã lấy linh chi không. Thôi, không tìm được hung thủ thật sự thì có vẻ cô ta sẽ càng tức giận hơn, cứ để cô ta tự đoán đi.
Tần Trúc Tây rất vui vẻ, cũng lặng lẽ chuồn xuống.
Chỉ một lúc sau, trong thôn đã truyền nhau rằng Dương Mi Mi phát điên rồi, không biết bị k*ch th*ch gì mà phát điên trên núi, giống như dã thú vậy.
Liên tưởng đến chuyện lần trước, tin đồn nhanh chóng biến thành Dương Mi Mi vì mất trinh với đàn ông lạ, không gả được chồng nên phát điên, đầu óc không bình thường.
“Thật không chị, mọi người nói có đúng không?”
Tần Trúc Nam phấn khích hỏi, phát điên cũng đáng đời, ai bảo cô ta bắt nạt chị mình! Báo ứng!
“Nửa thật nửa giả, phát điên thì đúng thật.”
Tần Trúc Tây nhún vai, khóe miệng không kìm được hơi nhếch lên, hì hì, cô cũng vui lắm! Đây đúng là ngoài ý muốn, biết Dương Mi Mi sẽ tức giận nhưng không ngờ cô ta lại tức giận đến mức như vậy.
“Tuyệt quá!”
Hai chị em rất vui vẻ, trưa lại chén sạch một bát cơm to, còn Dương gia thì không vui nổi.
💬 Bình luận chương