Thím Lộ thấy cô, mắt sáng lên, quả nhiên là đang đợi cô.
“Chào buổi chiều thím Lộ.”
Tần Trúc Tây cố nở nụ cười chào bà ta.
“Con bé này, trưa nay thím bảo Vĩnh Huy mang bánh đến cho cháu, sao cháu không nhận? Khách sáo với thím làm gì, thím cũng thấy cháu hợp mắt.”
TBC
Thím Lộ nắm tay Tần Trúc Tây, trách móc nói.
“Cháu thấy thím cũng vừa mắt cháu nhưng cháu thật sự không thể nhận đồ của thím.”
Tần Trúc Tây bất đắc dĩ lắc đầu.
“Con bé này, thím không biết phải nói cháu thế nào nữa. Thôi, thím cũng không vòng vo với cháu nữa, mấy ngày nay ở chung, cháu cũng thấy rồi, thím là người nhiệt tình lại không vòng vo, thím nói thật với cháu.”
“Thím muốn hỏi cưới cho con trai thím là Vĩnh Huy, cháu thấy thế nào? Nhà cháu cũng không có người lớn chủ trì, thím cứ nói thẳng với cháu, cháu cũng đừng ngại, con gái lớn rồi thì phải lấy chồng.”
“Nhưng cháu yên tâm, nhà chúng ta ở gần, cháu muốn một ngày về nhà ba bữa để thăm em trai cũng không thành vấn đề, thím rất ủng hộ cháu, thím thích những cô gái thương yêu gia đình như cháu!”
Thím Lộ dứt khoát nói, vào thẳng vấn đề.
Bà ta vốn định nhờ thím Kim đi hỏi cưới nhưng lời nói của con trai vào buổi trưa đã khiến bà ta do dự, lỡ như Tần Trúc Tây thật sự không đồng ý, nhờ người đi nói, mọi người lại ngại ngùng. Còn không bằng bà ta thăm dò ý kiến, nếu đồng ý thì sẽ đi hỏi cưới, nếu không đồng ý thì đành phải tính tiếp.
💬 Bình luận chương