"Chắc cũng được thôi, nghe nói là cán bộ bên Cục điện lực. Ngày mai gặp mặt rồi sẽ rõ, lúc đó ông cũng sẽ ra xem mặt."
Hàn Trầm không nghe tiếp nữa. Anh cầm lấy một chiếc khăn bông lớn, ra phòng tắm múc một chậu nước, đóng cửa lại rồi dùng nước lạnh lau đi những giọt mồ hôi đang rịn trên người.
Chiếc khăn trượt qua lồng ngực vạm vỡ của anh, chợt khiến anh nhớ đến tình cảnh hôm đó, lúc anh nằm bệt vì bệnh trong phòng khám. Đó là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, có một cô gái trẻ tuổi chạm vào cơ thể anh một cách thân mật đến vậy.
Đối với La Thường, anh có lẽ cũng chỉ là một bệnh nhân bình thường trong số rất nhiều người khác mà thôi...
Trong lòng anh bất chợt nhen nhóm vài tia bực bội khó hiểu. Anh lại vò mạnh chiếc khăn trong chậu nước lạnh, dùng sức chà xát lên cơ thể mình như muốn gột rửa đi thứ cảm xúc vừa mới trỗi dậy đó.
—-
"Anh cầm danh sách này, lát nữa về nhớ ghé mua thêm hai cái nồi mới nhé." La Thường đưa cho Phương Viễn danh sách đồ cần mua đã viết từ tối qua, nhờ anh ghé qua đường Hoa Tích, tiện thể lấy thêm một đợt thuốc từ ông chủ Thôi.
"Vâng, đã rõ." Phương Viễn đáp gọn một tiếng rồi cưỡi con lừa đã mượn đi thẳng đến con đường Hoa Tích. Một người hàng xóm gần đó thấy vậy, liền tò mò hỏi La Thường: "Bác sĩ La, tiệm mình sắp hết thuốc rồi sao?"
"Không phải, tôi định bào chế vài loại thuốc mới, chủ yếu là các loại dùng để dưỡng da, làm đẹp và chăm sóc tóc." La Thường đáp.
Người đàn ông lớn tuổi vừa hỏi chuyện, tóc đã bạc trắng, không mấy hứng thú với những thứ này, nhưng cô cháu gái tên Tiểu Nhạc của ông thì lại không nghĩ như thế.
Gần đây, mặt cô bé đang nổi mụn, đang cực kỳ lo lắng. Nghe La Thường nói vậy, Tiểu Nhạc lập tức hỏi: "Bác sĩ La, chị còn biết bào chế thuốc làm đẹp, chăm sóc tóc nữa sao ạ? Có hiệu quả không?"
"Nếu có hứng thú thì cứ thử xem, điều hòa khí sắc cũng rất tốt. Hiệu quả thế nào thì chỉ khoảng một tuần là em sẽ thấy. Em có thể ghé phòng khám của chị, chị sẽ kê một đơn thuốc phù hợp với thể trạng của em." La Thường thản nhiên nói.
Mèo Dịch Truyện
Tiểu Nhạc không kìm được sờ lên mặt mình, vui vẻ hỏi ngay: "Vậy những nốt mụn trên mặt em, chị có thể chữa khỏi hoàn toàn không?"
La Thường cười nói: "Tất nhiên rồi, chuyện nhỏ thôi mà. Nếu em muốn, cứ qua đây lấy số khám, chị kê đơn thuốc cho em, chỉ vài ngày là sẽ thấy hiệu quả rõ rệt."
Nghe vậy, Tiểu Nhạc không còn do dự nữa, vội vàng đáp lời: "Tuyệt vời quá! Em về lấy tiền, lát nữa sẽ ghé tìm chị ngay."
La Thường gật đầu, cầm chổi quét dọn vào trong nhà, bắt đầu chuẩn bị cho buổi khám bệnh.
Thế nhưng, cả buổi sáng hôm đó, Tiểu Nhạc không hề xuất hiện. Ngay cả khi Phương Viễn đã mang thuốc về, vẫn không thấy bóng dáng cô bé đâu. La Thường nghĩ có lẽ cô bé đã thay đổi ý định, nên cũng không bận tâm nhiều.
Gần mười giờ, Phương Viễn kéo một xe đầy thuốc về. Phòng khám lúc này tạm thời không có bệnh nhân nào, La Thường liền đứng dậy giúp anh dỡ thuốc xuống xe.
Sau khi dỡ hết dược liệu xuống xe, Phương Viễn mới quay sang nói với La Thường: “Trên đường về tôi gặp Ngụy An Dân, anh ấy nhờ tôi nhắn với cô, mấy người đó đã khai báo, nhưng có lẽ kết quả không được như cô kỳ vọng.”
💬 Bình luận chương