Người kia nói: “Còn lão Chu thì khác, là người có trình độ cao nhất khoa ta, lại lớn tuổi rồi, chắc chắn là không đi đâu cả. Viện trưởng còn có chút tình nghĩa với lão ấy, thế nào cũng phải nể mặt mà giữ lại thôi.”
“Vậy còn ba người kia thì sao nhỉ, không biết ai trong số họ sẽ được giữ lại đây? Tôi đoán là Triệu Nguyên Thành, trình độ anh ta khá được, gần đây lại có mối quan hệ khá tốt với vị phó viện trưởng...”
Trong lúc rảnh rỗi, La Thường ôm cái bình nhựa xanh đi ngang qua phòng khám này, liếc mắt nhìn vào bên trong rồi khẽ mỉm cười. Sau đó cô ôm bình nước đi xuống cầu thang, rẽ về phía phòng nước nóng gần khoa hô hấp ở tầng hai.
Về những lời bàn ra tán vào xôn xao gần đây trong khoa y học cổ truyền, La Thường đều đã nắm được cả.
Khoa hô hấp tầng hai quả thật như một thế giới khác hẳn so với khoa y học cổ truyền ở trên lầu. Bác sĩ còn chưa bắt đầu khám, mà đã có rất đông bệnh nhân cầm số đợi sẵn rồi. Mỗi chiếc ghế dài trước cửa phòng khám đều đã chật kín người chờ đợi.
Phòng cấp nước ở tít đằng trước, La Thường cẩn trọng bước tới. Lúc đi ngang qua một chiếc ghế dài, La Thường thoáng nhìn thấy một người phụ nữ trung niên ngồi trên ghế dài. Khi cô đến gần, người phụ nữ ấy đang làu bàu với cô gái trẻ ngồi cạnh: “Mới đi vệ sinh xong lại muốn đi, phiền thật.”
Sắc mặt người phụ nữ hơi thẫm đen, đặc biệt là vầng trán càng thêm tối sầm. La Thường dừng bước, nhìn thấy người phụ nữ này lại móc ra một vỉ thuốc viên màu trắng tinh, tách ra hai viên rồi uống với nước ấm rót từ chiếc bình giữ nhiệt xanh.
💬 Bình luận chương