"Chắc là bác sĩ La phải không? Đồng chí Quách Nghị đang ở phòng phẫu thuật tầng ba, đã chuẩn bị mổ rồi, Đội trưởng Hàn bảo chúng tôi đón cô ở đây." Hai thanh niên chưa từng gặp La Thường, nhưng phản ứng rất nhanh nhạy, lập tức xác định đúng người.
Phó viện trưởng Từ vừa ngạc nhiên vừa mừng thầm, lẽo đẽo theo sau mấy thanh niên, nghĩ bụng: "Hay thật, có người đặc biệt chờ sẵn thế này, mình chẳng phải nhọc công dẫn đường nữa rồi!"
La Thường thường xuyên luyện công, thân thủ lanh lẹ, cô leo cầu thang cũng nhanh nhẹn lạ thường, thoáng chốc đã cùng mấy thanh niên lên tới lầu ba.
Bọn họ đều thở đều, chỉ có Phó viện trưởng Từ là thầm than khổ sở, sợ mình hụt hơi không theo kịp, đành gắng sức lao lên cầu thang, mệt đến nỗi tim đập thình thịch như đánh trống, mồ hôi vã ra ướt đẫm lưng áo.
Ngoài phòng phẫu thuật đứng rất nhiều người. Phó viện trưởng Từ liếc mắt một cái đã nhìn thấy trong số đó, không ít là công an, nhìn qua tuổi tác và trang phục thì hẳn có cả những vị lãnh đạo cấp cao.
Hàn Trầm đã đứng chờ ngoài phòng mổ chừng non nửa tiếng đồng hồ. Trước tiên anh dẫn đội bắt giữ tất cả những kẻ tham gia cướp giật, đưa về các trụ sở công an, sau đó sắp xếp nhân lực phong tỏa khu vực thôn, rồi mới vội vàng đến Bệnh viện Trường Vinh.
Về phần công tác thẩm vấn và thu thập chứng cứ tiếp theo, sẽ do các đồng chí công an thâm niên của các trụ sở phối hợp, nhưng đơn vị chủ trì vụ án vẫn là Đội xử lý tình huống khẩn cấp.
Mấy ngày nay Hàn Trầm liên tục mai phục gần khu vực Tam Đạo Câu, lại vì ngụy trang nên không cạo râu, tóc cũng dài ra một chút. Lúc này trên người anh còn dính vài vệt máu, do thời gian gấp rút nên chưa kịp lau chùi, cả người trông có vẻ phong trần, vất vả hơn ngày thường nhiều.
Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ hành lang, anh thoáng nhìn đã thấy cô La Thường được mấy đồng chí trong Đội xử lý tình huống khẩn cấp đưa tới.
Anh vô thức muốn bước lại gần, nhưng tình trạng của Quách Nghị chưa rõ ràng, bác sĩ nói phải phẫu thuật, anh không biết phải mở lời với cô La Thường ra sao. Vì vậy anh đứng yên, chỉ lặng lẽ nhìn cô đi đến gần.
"Đội trưởng Hàn, bác sĩ La đã tới rồi ạ." Tiểu Tạ cẩn thận nhường lối sang một bên. Ngay lập tức, những đồng chí công an đang đứng canh gác ngoài phòng mổ đều nhìn thấy La Thường ở phía sau cậu ta.
La Thường đã đi đến trước mặt, liếc nhìn về phía anh. Hàn Trầm khó khăn mở miệng, nói: "Xin lỗi, anh không bảo vệ được cậu ấy. Em vào xem thử đi, có lẽ em có thể giúp được chút gì."
Môi anh khô đến nứt nẻ, đáy mắt có chút đỏ hoe, nhìn về phía La Thường, trong mắt ẩn chứa sự lo lắng không giấu được. La Thường thở dài trong lòng. Hiện giờ Quách Nghị thế nào cô cũng chưa biết rõ, cô cũng không tiện nói gì với Hàn Trầm.
"Ừm, em biết rồi. Em xem có thể vào được không?"
La Thường mới vào Bệnh viện số 4. Nếu đây là phòng phẫu thuật của Bệnh viện số 4, cô còn có khả năng được phép vào. Nhưng đây là Bệnh viện Trường Vinh, là một trong hai bệnh viện tốt nhất ở thành phố Thanh Châu, Trường Vinh có quy định của Trường Vinh, cô cũng không biết có cho phép cô vào hay không.
Lúc này, Cục trưởng và Cục phó cũng có mặt ở đây. Bọn họ vừa đến không lâu. Sự xuất hiện của các vị lãnh đạo cấp cao này cũng coi như thể hiện thái độ, thể hiện sự coi trọng đối với đồng chí Quách Nghị.
💬 Bình luận chương