Thường Thu Phương tin tưởng lời giải thích của con gái, không hỏi thêm gì nữa. Lúc này La Thường lại lật đến hai tấm ảnh cuối cùng, và điều kỳ lạ là cả hai tấm đó đều chỉ có mỗi mình cô.
Một tấm là ảnh chụp góc nghiêng nửa thân trên của cô, tấm còn lại là ảnh cận mặt. Cả hai tấm đều được chụp rất rõ nét, đến mức từng sợi tóc li ti của cô cũng hiện rõ mồn một.
Thấy cô vẫn mặc chiếc áo blouse trắng, La Đằng lập tức cảm thấy có gì đó không đúng. "Đây không phải là buổi chụp ảnh chung với đồng nghiệp ở cơ quan sao? Sao lại có ảnh chụp đơn lẻ thế này, ảnh riêng à?"
Hàn Trầm ngẩng đầu nhìn La Thường, rồi liên tưởng đến việc chàng trai trẻ kia đích thân mang phong bì đến tận phòng khám, anh đã phần nào đoán được ẩn ý của vị bác sĩ trẻ này.
Lúc này La Thường cũng thấy hơi lạ. Họp hành gì mà phải chụp ảnh cận mặt cô rõ như vậy? Cô đâu phải là nhân vật chính hay chủ chốt của cuộc họp, nếu có chụp thì cũng phải là Phó viện trưởng Từ chứ.
Cô trầm ngâm một lát, rồi quay sang hỏi Hàn Trầm: "Người gửi tập tài liệu này là ai vậy anh?"
Hàn Trầm chỉ vào bức ảnh, nơi vị bác sĩ nam đang nở nụ cười: "Có lẽ là anh ta, anh ta không nói tên, chỉ bảo là người của Bệnh viện số 4."
La Đằng lén lút nhìn La Thường, không dám nói năng bừa bãi. Hàn Trầm còn chưa đưa ra ý kiến, lúc này anh ấy dĩ nhiên không dám nói nhiều, tránh khiến Hàn Trầm cảm thấy không thoải mái.
Thường Thu Phương là người từng trải, kinh nghiệm sống phong phú hơn con trai rất nhiều. Con trai bà còn nhận ra được thì làm sao bà có thể không nhìn thấu?
Bà vội cười nói: "Mẹ với Tiểu Thường đi chợ về hơi muộn. Con hâm nóng đồ ăn rồi chứ? Mau mang lên đây đi, để Tiểu Hàn ăn nóng cho ngon."
La Đằng vội đi lấy đồ ăn và đũa. Đợi mọi người ngồi vào bàn, anh mới hỏi: "Mẹ ơi, mẹ với Tiểu Thường mua gì thế ạ?"
La Thường không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cho Hàn Trầm một đôi đũa. Anh ngồi ngay cạnh cô, chiếc bàn không quá lớn, hai người ngồi khá gần, cánh tay gần như chạm vào nhau.
Thường Thu Phương lại lấy thêm cho Hàn Trầm một cái thìa, rồi mới tiếp lời: "Đều là Tiểu Thường mua hết đấy. Nó còn mua cho con và bố con mấy đôi tất nữa cơ."
Vừa nói xong, Thường Thu Phương liền lấy mấy đôi tất ra từ một cái túi, quả nhiên bên trong là những đôi tất bông dày dặn.
Mọi người dùng bữa trong không khí khá yên lặng. Hàn Trầm cũng không nán lại lâu, ăn xong thì liền chào tạm biệt.
Thường Thu Phương định bụng bảo La Thường tiễn khách, nhưng La Thường đã nhanh nhẹn đứng dậy, cầm một cái túi giấy khác còn chưa mở ra, nói với Hàn Trầm: "Em tiễn anh xuống nhé."
Hàn Trầm nhìn chiếc túi trong tay La Thường, trong lòng thầm đoán: "Không lẽ đồ trong túi là mua cho mình sao?"
Chỉ là không biết cô ấy mua gì. Thực ra, mấy đôi tất kia cũng đã rất ổn rồi.
Hai người cùng đi xuống lầu. Cầu thang không quá rộng, nhưng cả hai đều im lặng. Đến dưới tầng, La Thường quay sang Hàn Trầm: "Anh lên xe trước đi, em có vài lời muốn nói riêng với anh."
Hàn Trầm im lặng mở cửa xe, ga lăng mời La Thường ngồi vào ghế phụ phía trước. Anh đóng cửa lại cẩn thận, rồi mới vòng sang ghế lái của mình.
Xe đậu ngay dưới tòa nhà, người trong tòa nhà nhìn xuống là có thể thấy rõ. La Thường bảo Hàn Trầm lái xe ra con đường rợp bóng cây bên ngoài khu chung cư. Lúc này trời đã tối, con đường rợp bóng cây vắng vẻ, ánh đèn đường mờ ảo, người qua đường cũng khó lòng nhìn rõ được bên trong xe.
💬 Bình luận chương