"Là La Thường phải không?" Cô gái đi vòng quanh, ngắm nghía kỹ lưỡng một hồi mới chợt reo lên: "Đúng là cậu rồi!"
La Thường quay người, gương mặt có chút ngạc nhiên: "Xin lỗi, chúng ta quen nhau sao?"
Cô gái tóc xoăn lớn thở dài một hơi: "Đúng là cậu rồi! Tôi là Lương Kiều đây, bạn học cấp ba của cậu đó! Hồi ấy tôi ngồi sau cậu một bàn, giữa chúng ta còn cách một người nữa cơ mà. Cậu thử nhớ lại xem nào, còn nhớ không?"
Dĩ nhiên La Thường không tài nào nhớ ra, nhưng vẫn niềm nở đáp: "À, ra là cậu à, cậu tới đây mua thuốc sao?"
Nghe cô nói vậy, Lương Kiều biết ngay La Thường đã quên béng mình rồi.
Cô ấy chẳng hề tức giận, bảo La Thường: "Tôi đến mua thuốc thì chúng ta mới gặp được nhau chứ. Sau khi tốt nghiệp, lớp mình đã tổ chức ba lần họp lớp rồi, nhưng cậu chẳng tham gia lấy một lần nào."
La Thường im lặng, những chuyện này cô thực sự không rõ. Thế nhưng ngay lúc này, cô cũng có ấn tượng không tệ với Lương Kiều. Bởi vậy, cô khẽ mỉm cười xã giao, lắng nghe cô bạn cũ tiếp tục câu chuyện.
Đúng lúc này, Lương Kiều đột nhiên đổi giọng: "Thực ra cậu không tham gia họp lớp cũng tốt. Đi nhiều lần rồi thấy chẳng có gì hay ho cả. Hai lần đầu còn vui vẻ, chứ lần thứ ba, tức là tuần trước đó, thì có chút lộn xộn."
Điều này khiến La Thường hơi tò mò: "Ô hay, có chuyện gì không hay à?"
Lương Kiều chăm chú quan sát nét mặt La Thường, cảm thấy cô vô cùng bình tĩnh. Tuy vẫn là gương mặt ấy, nhưng khí chất lại khác hẳn so với hồi còn đi học.
Cô ấy thẳng thắn nói: "Đi làm rồi, nhiều người bắt đầu thay đổi tính nết. Cùng một lớp mà lại chia bè kết phái. Thôi thì chuyện đó cũng đành, có điều mấy kẻ lắm lời, còn hay ngồi lê đôi mách nói xấu người khác nữa."
"Tôi biết bọn họ nói gì sau lưng mình. Nào là tôi điệu đàng, nào là không ham học hành, còn bảo nếu không dựa vào gia đình thì tôi chẳng ra gì."
Nói đến đây, Lương Kiều không hề có chút bực bội hay tức giận nào, cứ như thể đang kể một câu chuyện chẳng liên quan gì đến mình vậy.
Điều này khiến La Thường càng thấy cô ấy đáng quý hơn. Dù Lương Kiều có trình độ học vấn ra sao, là học dốt hay quả thực nhờ cậy gia đình, chỉ cần cô ấy có tấm lòng khoáng đạt như vậy, đã là điều vô cùng đáng trân trọng rồi.
La Thường mỉm cười: "Vậy bọn họ có tán gẫu gì về tôi không? Nếu có thì cứ nói, tôi nào có sợ."
Lương Kiều liếc nhìn cô một cách khó hiểu, cảm thấy La Thường quả thực đã thay đổi đến ngỡ ngàng.
Nhưng cô ấy nghĩ lại, sau khi ra đời, rất nhiều bạn học đều đổi khác, La Thường có đổi thay đôi chút cũng là lẽ thường tình mà thôi.
Cô ấy nói: "Nếu cậu thực sự không sợ, vậy tôi nói thẳng nhé. Có người đồn rằng khoa Đông y ở Bệnh viện số 8 của cậu sắp giải thể đến nơi rồi, nghe đồn cậu cũng bị sa thải. Chuyện này có thật không?"
💬 Bình luận chương