"Bác sĩ Lý, đây là mẹ tôi, lần trước đã đến khám chỗ ông rồi. Hôm nay chúng tôi có hẹn đến tái khám."
Bác sĩ Lý liếc nhìn cô chị dâu của Lương Kiều, thoáng nhớ ra, gia đình này trước đây đã từng tìm đến ông.
"À, tôi nhớ rồi." Bác sĩ Lý gật gù nhận ra, rồi bắt đầu kiểm tra tình hình sức khỏe của mẹ Lương Kiều. Về phần xét nghiệm thì lúc trước đã làm rồi, lần này không cần kiểm tra lại nữa.
Ông đang suy nghĩ xem có cần thiết phải cho bệnh nhân này dùng thuốc hoóc-môn hay không, thì lúc này cô chị dâu Lương Kiều chen vào, giọng điệu như nói đùa mà như châm chọc: "Cô em gái tôi cũng nóng lòng thật đấy, còn tìm cho mẹ tôi một thầy thuốc đông y. Thầy thuốc đó nói chuyện nghe êm tai lắm, bảo có thể chữa khỏi, còn kê cả đơn thuốc nữa cơ. Nhưng mà tôi càng nghĩ càng thấy không đáng tin cậy, tìm thầy thuốc nào không tìm, sao lại tìm một cô gái mới đôi mươi chứ?"
"Mẹ tôi đâu phải vật để người ta mang ra mà thử nghiệm, đâu có thể tùy tiện như vậy được."
Lương Kiều không ngờ cô chị dâu lại dám công khai xóc xỉa mình ngay trong phòng khám. Lúc này, những người đang chờ khám ở cửa đều quay ra nhìn cô ấy đầy vẻ ngạc nhiên, dường như họ cũng cho rằng việc làm của cô ấy thật là hồ đồ.
Cô ấy tức giận đến mức ngón tay run lẩy bẩy, môi cắn chặt đến in sâu dấu răng, mới cố nén cơn giận muốn cho cô ta một trận.
Chuyện ngày hôm nay, Lương Kiều sẽ ghi nhớ rõ ràng.
Nghe cô chị dâu Lương Kiều nói vậy, bác sĩ Lý liếc nhìn cô ta, rồi lại đưa mắt sang Lương Kiều.
Ông ấy là người tinh ý, làm sao có thể không nhận ra những mâu thuẫn ngấm ngầm giữa các thành viên trong gia đình này?
Lúc này, mẹ Lương Kiều cũng đang bực bội không thôi. Bà ấy vốn muốn giữ gìn sự hòa thuận cân bằng giữa các con. Nhưng giờ cô con dâu này ngày càng tỏ ý muốn thao túng, thậm chí còn công khai mỉa mai con gái ruột của bà trước mặt người ngoài, mà thằng con trai bà thì lại cứ im hơi lặng tiếng.
Mẹ Lương Kiều giận sôi người, quát lên một tiếng vào mặt cô chị dâu: "Cả ngày cô lắm lời như vậy để làm gì? Cứ như cầm dao cầm kiếm muốn khích bác ai đấy?"
Cô chị dâu Lương Kiều bị mắng bất ngờ, thấy rất mất mặt, định phản bác thì bác sĩ Lý đã lên tiếng can ngăn: "Đây là nơi công cộng, nếu muốn cãi cọ thì xin mời về nhà mà giải quyết."
Chờ cho mọi người nhà họ Lương im lặng, ông ấy mới đặt cây bút trong tay xuống, tựa lưng vào ghế: "Tôi vẫn giữ nguyên ý kiến như lần trước. Nếu quý vị còn hoài nghi về phương pháp điều trị này, có thể về nhà suy nghĩ thêm."
💬 Bình luận chương