Mẹ cậu bé thở phào nhẹ nhõm, nói: "Vậy thì bác sĩ cho tôi thuốc Ô Mai Hoàn nhé, cảm ơn bác sĩ nhiều, hồi nãy suýt chút nữa là tôi hồn xiêu phách lạc rồi."
La Thường đi lấy thuốc, mẹ của cậu bé tức giận quay sang mắng con trai: "Con lại đi chơi bùn đất phải không? Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không được động vào những thứ bẩn thỉu như thế. Bà ngoại con cũng chiều con quá, thật là."
La Thường không nói gì, nhưng một bà cụ đang ngồi chờ khám bệnh, vẻ mặt không mấy vui vẻ, liền thẳng thừng nói với người mẹ: "Nhìn cô là biết ngay chưa từng nuôi con rồi. Lúc con trai cô bước vào đây tôi đã biết nó bị giun rồi, ai nuôi con mà lại không biết chứ?"
Người mẹ nghe vậy tất nhiên là không vui, định phản bác lại, nhưng may mà có người khác đứng ra hòa giải, khiến La Thường không phải tốn công xen vào.
Sau khi khám xong vài lượt bệnh nhân khác, lúc này Kim Hạ dẫn theo hai người nữa bước vào. La Thường cười mời cô ấy ngồi xuống, khẽ liếc nhìn hai người cô ấy dẫn theo.
Kim Hạ lịch sự giới thiệu: "Bác sĩ La, đây là mẹ và em trai tôi. Em trai tôi năm nay mười hai tuổi, học lớp sáu."
"Tôi uống thuốc bác sĩ kê, bây giờ thấy đỡ nhiều rồi, bụng cũng ấm áp hơn, mấy ngày trước kỳ kinh cũng không còn gặp vấn đề gì. Hôm nay tôi muốn đến khám lại, không biết có cần kê thêm đơn thuốc nữa không ạ? Ngoài ra, gần đây em trai tôi thường xuyên đau bụng, bác sĩ khám cho nó luôn nhé."
La Thường gật đầu, nói: "Trẻ con đau bụng là chuyện thường tình, lát nữa tôi sẽ khám cho cháu."
Có hai bệnh nhân đến trước Kim Hạ, nên La Thường khám xong cho hai người đó mới bảo em trai Kim Hạ nằm xuống.
La Thường muốn khám bụng cho em trai Kim Hạ, nhưng cậu bé sợ cù lét. La Thường vừa chạm vào da cậu, cậu liền co người lại, cười khúc khích.
Kim Hạ có chút ngại ngùng, nói với em trai: "Em chịu khó một chút đi, em cứ thế này thì bác sĩ làm sao khám bệnh cho em được?"
"Em nhột, không chịu được mà." Cậu bé có làn da trắng, giống Kim Hạ, nghe được lời chị gái, cậu bé có chút ấm ức. Chuyện ngứa ngáy đâu phải muốn kiềm chế là kiềm chế được.
Mẹ Kim Hạ sợ bác sĩ La phật ý, liền nói với La Thường: "Hay là để tôi giữ chặt thằng bé lại."
La Thường cười nói: "Giữ lại cũng không hết nhột đâu, tôi nói chuyện với cậu bé trước đã."
Lúc này còn có những người khác đang chờ khám, không ai biết La Thường định dùng cách nào để khiến cậu bé thư giãn.
Bấy giờ La Thường hỏi cậu bé: "Cháu học lớp sáu rồi à? Vậy chị đố cháu một câu nhé. Bài thơ "Xa ngắm thác núi Lư", cháu có thuộc không? Ngâm cho chị nghe thử nào."
Cậu bé nghe vậy, không khỏi bĩu môi, nói: "Chuyện này quá đơn giản, cháu không thèm đọc."
Trong biểu cảm của cậu bé hiện rõ vẻ kiêu ngạo, giống như câu hỏi của La Thường đã đánh giá thấp khả năng của mình.
Mẹ Kim Hạ muốn quở trách cậu bé vài câu, nhưng La Thường lại lắc đầu, ra hiệu cho người mẹ đừng lo.
💬 Bình luận chương