Lý Đồng Dục nói: "Bí thư Lưu, hy vọng tài liệu của tôi có thể giúp được anh."
Lưu Chiêu gật đầu, tiễn Lý Đồng Dục, Lưu Chiêu có chút khó xử đối với hai bản tài liệu mà y đưa, mở một phong bì trong đó ra, quả nhiên trong đó có không ít ảnh của Tống Hoài Minh và Lưu Diễm Hồng, từ ngày trên bức ảnh cho thấy, Lý Đồng Dục chắc đã lại cho Kiều Chấn Lương, tất nhiên phía Tống Hoài Minh phải giao cho Kiều Chấn Lương.
Lưu Chiêu đi rồi,Kiều Chấn Lương cầm lấy phần tài liệu đó xem qua, y lưu ý đến một chi tiết, trong thư tố cáo của Lý Đồng Dục có nhắc tới một chuyện rất quan trọng, dưỡng phụ Đỗ Sơn Khôi, cha thân sinh Trần Sùng Sơn của Đỗ Thiên Dã và nhạc phụ Sở Trấn Nam của Tống Hoài Minh đều là lão chiến hữu, Đỗ Thiên Dã còn suýt nữa trở thành con rể của phó thủ tướng Văn Quốc Quyền. Kiều Chấn Lương nheo hai mắt lại, Lý Đồng Dục này đang làm cái gì vậy? Hắn rõ ràng là đang thông qua tài liệu này vạch ra Tống Hoài Minh và Đỗ Thiên Dã trên chính trị là cùng trên một trận tuyến, Kiều Chấn Lương bỗng nhiên hiểu ra chủ ý thật sự mà Lý Đồng Dục giao tài liệu này cho Ủy ban kỷ luật, chỉ sợ ngay cả chính hắn cũng không tin rằng tài liệu này có thể lật đổ được Tống Hoài Minh, nhưng mục đích của hắn là phát tán những thứ bất lợi đối với Tống Hoài Minh, hắn muốn chọc thối Tống Hoài Minh.
Kiều Chấn Lương quyết định tìm Tống Hoài Minh để nói chuyện.
Tống Hoài Minh nhìn thấy tài liệu này, phản ứng đầu tiên chính là: "Lý Đồng Dục cung cấp ư?"
Kiều Chấn Lương cười nói: "Thật sự là không hiểu hắn sao lại thù hận anh đến như vậy. Hoài Minh, tôi tìm anh đến không phải muốn hỏi anh gì cả, cũng không phải là muốn chỉ trích gì anh, tài liệu này tôi đã đọc qua rồi, chẳng có gì mới mẻ, một số nội dung trong đó cho thấy, Lý Đồng Dục đã chú ý tới anh trong một đoạn thời gian khá dài."
"Chú ý hơn hai mươi năm rồi!"
Tống Hoài Minh trầm mặc, những gì mà Kiều Chấn Lương nói quả thực rất có đạo lý. Kiều Chấn Lương tức giận nói: "Đồng chí Diễm Hồng còn trẻ, còn có không gian rất lớn để đề thăng, hay là thử cân nhắc tới Trung kỉ ủy công tác đi."
Tống Hoài Minh có chút kinh ngạc nhìn Kiều Chấn Lương, những lời này của Kiều Chấn Lương tựa hồ như là suy nghĩ vì y, nhưng ngẫm lại một chút, trong đó còn có thành phần muốn chặt bớt vây cánh của Tống Hoài Minh, Lưu Diễm Hồng là một người ủng hộ và tùy tùng kiên định trên chính trị của Tống Hoài Minh, nếu cô ta rời khỏi Bình Hải, Tống Hoài Minh trên chính trị mất đi một minh hữu, Kiều Chấn Lương căn bản là đang lợi dụng sự kiện này để tiến thêm một bước làm suy yếu lực lượng của mình.
Tống Hoài Minh nói: "Tôi không có quyền quyết định tương lai của đồng chí Diễm Hồng!"
Kiều Chấn Lương mỉm cười nói: "Tôi cũng không có quyền quyết định, có điều làm lãnh đạo, tôi sẽ cho cô ta một đề nghị thân mật!"
Người tìm Lưu Diễm Hồng nói chuyện là bí thư Lưu Chiêu của Ủy ban kỷ luật, Lưu Chiêu đưa những bức ảnh đó cho Lưu Diễm Hồng, sau đó ngồi tại chỗ, lẳng lặng quan sát phản ứng của Lưu Diễm Hồng, Lưu Diễm Hồng nhìn nhìn những bức ảnh này, cắn môi, trợn mắt lên, lạnh lùng nói: "Loại bức ảnh này trước khi đây đã có rồi, không phải đã nói rõ ràng rồi ư?"
Lưu Chiêu nói: "Đồng chí Diễm Hồng, tuy rằng thời gian tôi đến Bình Hải không lâu, nhưng chuyện về phương diện này cũng nghe nói không ít."
Lưu Diễm Hồng nói: "Bí thư Lưu, ở đây không có người ngoài, anh cứ nói thẳng ra, đừng quên, tôi cũng là người làm công tác kỷ luật, tôi có năng lực chịu đựng!"
Lưu Chiêu nói: "Rất nhiều người tố cáo chuyện giữa cô và tỉnh trưởng Tống, bản tài liệu này rất tượng tận, bao gồm cả thời gian và địa điểm gặp mặt của hai người gần đây cũng ghi rất rõ ràng."
Lưu Diễm Hồng nói: "Vậy chính là nói có người đang có lý trí, tất sẽ không cự tuyệt đề nghị của mình.
💬 Bình luận chương