Đêm đó bữa tiệc tẩy trần cho Thường Lăng Phong được tổ chức tại Nam Quốc Sơn Trang, Nam Quốc Sơn Trang này là Tổng giám đốc Nhâm Văn Bân đề nghị, từ khi Trương Dương đi tới Đông Giang, hắn đã có suy nghĩ mở tiệc tẩy trần cho Trương Dương, nhưng công việc của Trương Dương trước sau bận rộn, không có cho hắn cơ hội này, tới ngày hôm nay nguyện vọng này mới có thể thực hiện được, có điều Nhâm Văn Bân là anh hùng phía sau màn, hắn đi chuẩn bị tiệc rượu, chủ đề là chào mừng Thường Lăng Phong, có điều là Nhâm Văn Bân không để ý, hắn muốn chính là sự cảm kích của Trương Dương.
Theo ý của Tần Thanh, Trương Dương mời cả Đường Tự Lập cùng La An Định tới, cũng gọi tới chỗ Lưu Bảo Toàn, hắn vốn tưởng rằng Lưu Bảo Toàn không tới được, lại nghĩ không ra Lưu Bảo Toàn rất sảng khoái đáp ứng, hơn nữa còn sớm đi tới Nam Quốc Sơn Trang.
Mấy ngày không gặp, vết thương trên mặt của Lưu Bảo Toàn đỡ hơn rất nhiều rồi, có điều là nhìn kỹ, trên mặt còn có không ít vết đỏ nhạt, Lưu Bảo Toàn cùng La An Định, Đường Tự Lập cùng đi một xe đến, Trương Dương thấy bọn họ liền vui tươi hớn hở đi lên nghênh đón, chủ động hô: "Chủ nhiệm Lưu, vết thương của ngài đã đỡ rồi?"
Trong lòng Lưu Bảo Toàn thầm mắng, mồm thằng nhãi này thực sự là bình không mở không được, từ lỗ mũi y ừ một tiếng.
Trương Dương cố ý cho các vị đợi lâu!"
Lưu Bảo Toàn cười nói: "Thời gian này hầu như mỗi ngày đều kẹt xe." Lại nhìn đến Chu Sơn Hổ đi theo phía sau Tần Thanh đi vào, toàn bộ dáng tươi cười lập tức thu liễm lại, trước khi y nghỉ ngơi đã nói qua phải kiên quyết đem Chu Sơn Hổ loại bỏ đi ra ngoài, từ tình huống hiện tại mà xem, Tần Thanh căn bản không có đem lời y nói trở thành một chuyện gì. Trước khi Lưu Bảo Toàn tới đã biết chuyện này, Chu Sơn Hổ chỉ là bị một cái thông báo phê bình, coi như là cho y mặt mũi có một cái công đạo, nhưng ngày hôm nay Tần Thanh lại để cho hắn theo vào tới, này không phải làm cho mình xấu mặt sao? Lưu Bảo Toàn có chút hối hận đêm nay đã tới dự tiệc tối này.
Tần Thanh đi tới vị trí chủ tịch ngồi xuống, nàng cười nói: "Đêm nay không có người ngoài, thứ nhất là tẩy trần cho đồng chí Lăng Phong, thứ hai là mọi người cùng nhau tụ tập một hồi." Nàng hướng Chu Sơn Hổ nói: "Sơn Hổ, chút nữa anh phụ trách đem mọi người đưa về nhà."
Chu Sơn Hổ gật đầu, thành thật đứng ở một bên, đợi khi mọi người cùng nâng ba chén rượu, Chu Sơn Hổ đi tới rót rượu cho Lưu Bảo Toàn.
Lưu Bảo Toàn ngại mặt mũi nên cũng không thể cự tuyệt, Chu Sơn Hổ bưng chén rượu lên mời y.
Tần Thanh nói: "Chủ nhiệm Lưu, lần này ngại bị thương, nguyên nhân lớn là Chu Sơn Hổ không khống chế được tâm tình, tạo thành mâu thuẫn hóa. Để Sơn Hổ kính ngài hai chén rượu, ngài đừng không chấp nhặt với thằng nhóc này."
Tần Thanh đã nói đến thế này, Bảo Toàn cũng không thể tiếp tục giơ khuôn mặt thối ra đối với Chu Sơn Hổ nữa, y tiếp nhận chén rượu của Chu Sơn Hổ truyền tới, nhấp một ngụm nói: "Kỳ thực tôi cũng không tức giận, chỉ là cảm thấy Sơn Hổ không khống chế được tính tình, làm cho công tác của chúng ta rất bị động."
Chu Sơn Hổ cũng là một tiểu tư nhanh trí, rất thành khẩn nói: "Chủ nhiệm Lưu, là tôi sai rồi, sau này ngài nói cái gì tôi làm đó, nhất định học tập ngài nhiều hơn, khi gặp phải chuyện không hiểu được nhất định sẽ thỉnh giáo súng lúc."Lời này bằng là cho Lưu Bảo Toàn trọn vẹn mặt mũi. Hắn lại rót chút rượu, bưng lên cho Lưu Bảo Toàn, lần này trong lòng Lưu Bảo Toàn thoải mái hơn, uống sạch chén rượu này, vỗ vỗ vai của Chu Sơn Hổ, giả ra một bộ dạng khoan hồng độ lượng: "Làm việc cho tốt đi, tôi không có khả năng giận cậu, cậu không lớn hơn con trai tôi mấy tuổi, tôi làm sao giận cậu chứ!"
💬 Bình luận chương