Lý Thành nói: "Không biết..." Trương Dương đã tóm lấy miệng hắn, thò kìm nhổ đinh vào, Lý Thành sợ đến nỗi hai con mắt trợ trừng lên, cổ họng phát ra tiếng ọc ọc, Trương Dương căn bản không nói nhiều với hắn, dùng kìm nhổ đinh kẹp lấy một cái răng cửa của hắn, hơi dùng lực một chút rồi nhổ cái răng đó ra, trên răng còn dính một mảng thịt, Cao Liêm Minh không đành lòng nhìn, xoay mặt sang một bên.
Trương Dương buông Lý Thành ra: "Hiện tại đã biết chưa?"
Lý Thành ôm miệng, máu tươi từ trong kẽ tay của hắn trào ra, trong ánh mắt của hắn là vẻ cừu hận và sợ hãi đan xen, hắn tin rằng Trương Dương chuyện gì cũng đều có thể làm được, cái Trương đại quan nhân muốn chính là hiệu quả này, hắn muốn chấn trụ Lý Thành, muốn hắn sợ hãi từ tận đáy lòng.
Lý Thành nói: "Tôi..."
Trương Dương uy h**p: "Trước khi nói chuyện, mày tốt nhất nghĩ kỹ một chút, nếu câu trả lời của mày không khiến tao hài lòng, tao sẽ nhổ từng cái răng của mày ra, sau đó thì tới móng tay, móng chân của mày!"
Lý Thành kêu thảm thiết: "Tôi con mẹ nó chọc giận anh à, anh vì sao muốn nhằm vào tôi!"
Trương Dương nói: "Chu Sơn Hổ là huynh đệ của tao, bởi vì mày, hắn phải cắt tì tạng, Hoàng Quân là bạn của tao, bởi vì anh mày mà hắn không còn mạng, mày hiện tại biết nguyên nhân tao tìm tới mày rồi chứ hả?"
Lý Thành nói: "Tôi không rõ, Hoàng Quân buôn lậu thuốc phiện không có bất kỳ quan hệ nào tới tôi cả, hàng của hắn không phải là lấy từ chỗ tôi, tôi cũng không có gan giết người, tôi cũng không có lý do giết hắn."
Trương Dương nói: "Vây hắn lấy hàng từ tay ai?"
Lý Thành nói: "Tôi không rõ, tôi thực sự không rõ."
"Hàng của mày lấy từ chỗ ai?"
Lý Thành cắn cắn môi.
Trương Dương lại đưa kìm nhổ đinh ra, Lý Thành sợ đến nỗi rùng mình một cái: "Niên Vân Phượng..."
Trương Dương nhíu mày, cái tên này hắn chưa nghe bao giờ, có điều chắc là một nữ nhân.
Lý Thành nói: "Niên Vân Phượng giới thiệu với tôi một người Hongkong, tôi cũng không biết hắn tên là gì, mỗi lần đều là hắn liên hệ với tôi. Tôi thề tôi không nói dối."
"Niên Vân Phượng là ai?"
"Là quản lí quan hệ xã hội của Lam Ma Phương..."
Trương Dương gật đầu, giơ tay lên vỗ một phát vào gáy, Lý Thành chỉ thật ngực đau nhói, sau đó thì cảm thấy ngực nhẹ bẫng, chân tay cũng được tự do trở lại. Trương Dương nói: "Có tin tức gì thì lập tức báo cho tao, chuyện hôm nay không được nói cho bất kỳ ai biết."
Lý Thành liên tục gật đầu liên tục gật đầu.
"Cút!"
Lý Thành từ dưới đất bò dậy, liều mạng chạy về đằng xa.
Di động của Trương Dương đổ chuông, người gọi điện thoại tới là Vinh Bằng Phi, Vinh Bằng Phi hiển nhiên đang tức giận, trong điện thoại gào lên: "Trương Dương, cậu làm cái gì vậy hả? Tôi không phải đã nói với cậu rồi ư? Lý Thành không thể đụng vào, chúng tôi vẫn đang mặc người ta chết!"
Vinh Bằng Phi thở dài, khi đang định lên tiếng thì di động của y đổ chuông, khi hắn y nghe xong điện thoại, sắc mặt thay đổi rõ ràng, cực kỳ buồn bực gật đầu với Trương Dương, dập máy, nói: "Giờ thì cậu hài lòng rồi nhé, Lý Thành đã chết rồi!"
Trương Dương ngây ra một thoáng: "Chết rồi ư?"
Vinh Bằng Phi nói: "Chuyện xảy ra nửa giờ trước, chết ở ven đường, nguyên nhân cái chết thì phải đợi kết quả nghiệm thi mới biết được." Nói tới đây y tạm dừng một chút: "Hy vọng không liên can tới cậu."
Trương Dương nói: "Vốn chẳng liên can gì tới tôi cả, tôi có người làm chứng cho tôi!"
"Trương Dương, chuyện này cậu đừng có nhúng tay vào nữa, nếu cậu biết gì thì lập tức nói ra đi, tôi không hy vọng cậu tiếp tục tự mình điều tra, nếu không..."
"Nếu không thì sao?"
"Nếu không đừng trách tôi không giảng giao tình với cậu." Vinh Bằng Phi ném lại một câu cứng rắn rồi xoay người rời khỏi.
Trương Dương có chút bất đắc dĩ lắc đầu, cũng khó trách Vinh Bằng Phi lại tức giận, Lý Thành đã chết, đầu mối hắn chuẩn bị tâm lý.
Cao Liêm Minh nghe thấy tin tức Lý Thành đã tử vong thì lắp bắp kinh hãi, buông điện thoại, hắn nói với Đồng Tú Tú ở bên cạnh: "Lý Thành đã chết rồi!"
Đồng Tú Tú nhíu mày, lạnh lùng nói: "Chết rồi thì sao? Loại người này chết cũng không có gì đáng tiếc."
Cao Liêm Minh nói: "Chúng ta thật sự phải đi tìm Niên Vân Phượng ư?"
Đồng Tú Tú nói: "Anh sợ à?"
Cao Liêm Minh nói: "Tôi sợ cái gì chứ? Chuyện của cô cũng là chuyện của tôi, tôi là không yên tâm cho cô thôi, hay là để tôi tự mình đi."
Đồng Tú Tú nói: "Cao Liêm Minh, anh đừng dính dáng vào nữa, đi về đi, chuyện này tôi tự mình giải quyết."
"Sao có thể như vậy được? Tôi không yên tâm để cô đi một mình!"
Đồng Tú Tú nói: "Hay là thế này đi, lát nữa tôi một mình đi vào, anh ở bên ngoài chờ tôi, vạn nhất tôi xảy ra chuyện gì thì anh báo cảnh sát!"
Cao Liêm Minh nhìn Lam Ma Phương cách đó không xa, nói khẽ: "Không được, tôi đi cùng cô!"
Đồng Tú Tú nói: "Anh ở bên ngoài đi, nếu trong nửa tiếng tôi không đi ra thì anh báo cảnh sát!" Cô ta mở cửa xe bước xuống.
Cao Liêm Minh vốn định đi theo thì Đồng Tú Tú xoay người lại chỉ vào hắn: "Ở lại, nếu không tôi không bao giờ để ý tới anh nữa!"
💬 Bình luận chương