Mặc Vô Ngân kiểm tra xong thương thế của Đường Liệp, trên gương mặt hiện ra vẻ bất đắc dĩ, tuy rằng nàng có thể hóa giải chất độc của chính mình, nhưng vừa rồi lúc đánh nhau với Dực tộc sát thủ thì bị phóng thích khói độc nên nàng bất lực. Huống chi bởi vì chính mình đâm vào sau lưng Đường Liệp một đao, càng gia tốc độc huyết tiến vào trong kinh mạch cơ thể Đường Liệp, hiện tại độc tố đã xâm nhập tâm phế, cho dù mình muốn cứu hắn, cũng có tâm mà vô lực.
Nghĩ đến Mặc thị Cự Tử bị chính tay mình đâm, nội tâm Mặc Vô Ngân giống như bị đao cắt, trước kia sở dĩ nàng cừu hận Đường Liệp là bởi vì đố kỵ, khi đó nàng cho rằng do Đường Liệp xuất hiện mà làm cho cảm tình của nữ hoàng dao động, làm sao lại nghĩ Đường Liệp là Mặc thị Cự Tử, nhớ tới những ngày này Đường Liệp bảo vệ cho mình, trong nội tâm lại vô cùng áy náy, hai hàng nước mắt dọc theo gương mặt chậm rãi hạ xuống. Lúc này nàng mới phát hiện, cứu một người so với giết một người càng khó khăn nhiều hơn.
Nhiệt độ cơ thể Đường Liệp vẫn không ngừng lên cao, quanh thân da thịt hắn mơ hồ dâng lên màu đỏ, điều này cùng dấu hiệu độc phát theo tri thức Mặc Vô Ngân nắm giữ cũng không hoàn toàn giống nhau, dựa theo nàng biết, lẽ ra khi Đường Liệp bị độc phát thì da thịt phải có màu lục nhạt. Có lẽ hiện tượng kỳ quái này là bởi vì Đường Liệp lại trúng thêm khói độc, hai loại độc tính hỗn hợp mà sinh ra dấu hiệu đặc thù.
Mặc Vô Ngân đối với thương thế của Đường Liệp bó tay hết cách, chỉ có thể dùng quần áo thấm nước mưa, lau người Đường Liệp để hạ bớt nhiệt độ, thời gian từng giây từng phút trôi qua, chỉ bất tri bất giác thì màn đêm đã buông xuống, cũng không có người tìm kiếm được nơi này, nếu tiếp tục như vậy, chờ đợi Đường Liệp chỉ là cái chết, Mặc Vô Ngân rốt cuộc hạ quyết tâm, đem Đường Liệp tạm thời để lại chỗ này, còn mình xem thử coi có cách rời đi hay không.
Bởi vì sốt cao, Đường Liệp bắt đầu nói mê, tình huống của hắn xem ra ngày càng sa sút, nhưng miệng vết thương lại như kỳ tích bắt đầu khép lại, chỉ ngắn ngủi một ngày thì miệng vết thương thế nhưng lại khỏi hẳn, ở mặt ngoài nhìn không ra hắn đã từng bị thương.
Mặc Vô Ngân nhẹ giọng nói: " Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ trở về."
Động đá cũng không sâu như Mặc Vô Ngân tưởng tượng, rất nhanh liền đi tới cuối, nàng vốn tưởng rằng vách đá phía trước cũng là ánh sáng, nhưng sờ vào mới biết là vách thật, nhìn chung quanh cố gắng tìm cách ra ngoài, lúc này chợt nghe phương xa truyền đến một tiếng hô điên cuồng thê lương.
Nội tâm Mặc Vô Ngân bất giác run lên, lập tức nhận ra thanh âm này là do Đường Liệp phát ra. Nàng rất sợ Đường Liệp xảy ra điều gì ngoài ý muốn, cuống quýt hướng vị trí Đường Liệp phóng đi. Khi nàng đi tới trước mặt Đường Liệp, không khỏi bị tình cảnh trước mắt làm thật sâu kinh hãi.
Nhìn thấy Đường Liệp đã xé nát quần áo trên người, toàn thân tr*n tr**ng đứng nơi đó, quanh thân tràn ra quang hoa mênh mông, có vẻ thập phần quỷ dị, Đường Liệp nghe được động tĩnh phía sau bỗng nhiên xoay người lại, ánh mắt tràn ngập vẻ tàn nhẫn điên cuồng, cổ họng hắn phát ra tiếng gầm nhẹ như dã thú: " Ta là ai?"
Mặc Vô Ngân theo bản năng lui ra sau một bước, nàng muốn nói ra tên của Đường Liệp, nhưng lời tới bên miệng lại nuốt xuống.
" Ta rốt cuộc là ai?" Đường Liệp giận dữ hét, hắn đi nhanh tới trước người Mặc Vô Ngân.
Mặc Vô Ngân mẫn tuệ cảm thấy được trên người Đường Liệp ẩn chứa nguy hiểm thật lớn, trước khi Đường Liệp nhích lại gần nàng, nàng dùng năng lượng kích phát ngọn lửa trong tay, ở không gian phía trước hình thành một vách tường nóng rực, đem nàng và Đường Liệp cách ly ra.
Đường Liệp căn bản không có gì cố kỵ, người tr*n tr**ng nhảy vào bên trong vách tường nóng hổi, quanh thân hắn bao phủ một tầng năng lượng hình thành ẩn hình hộ giáp, liệt hỏa đối với da thịt của hắn không chút tổn hao gì.
Mặc Vô Ngân hoa dung thất sắc, không thể tưởng được Đường Liệp trong khoảng thời gian ngắn thương thế hoàn toàn khỏi hẳn, công lực càng hơn trước nhiều, trong tích tắc không kịp suy nghĩ, rút ra đoản kiếm nhanh như tia chớp đâm hướng Đường Liệp, ý đồ ngăn cản Đường Liệp tiếp tục xông tới gần.
Đường Liệp phát ra một tiếng cười to điên cuồng, chuẩn xác không lầm bắt giữ cổ tay Mặc Vô Ngân, tay phải tung ra, tránh thoát lưỡi kiếm chụp lấy cổ tay Mặc Vô Ngân, thoáng dùng sức, cơ hồ bóp nát xương cổ tay Mặc Vô Ngân, Mặc Vô Ngân đau đớn khó nhịn, bất đắc dĩ buông ra đoản kiếm, nàng giơ lên tay trái, một đoàn sương khói màu lam hướng Đường Liệp phun đi, Đường Liệp làm như không nhìn thấy độc khói, dùng sức ép thân thể mềm mại của Mặc Vô Ngân lên vách tường, ánh mắt lạnh lùng nhìn trừng Mặc Vô Ngân, tê thanh nói: " Ta là ai?"
Mặc Vô Ngân nhìn thấy Đường Liệp thần trí thác loạn, trong lòng vừa sợ vừa vội, cũng hiểu được đây là thời điểm mấu chốt, nếu như mình nói ra tính danh Đường Liệp có lẽ hắn sẽ khôi phục trí nhớ dĩ vãng, nữ nhân quả nhiên là một động vật cực kỳ mâu thuẫn, vừa rồi Mặc Vô Ngân một lòng nghĩ muốn cứu Đường Liệp, nhưng tới thời điểm hiện tại, trong tiềm thức nàng lại sợ Đường Liệp khôi phục trí nhớ, chết sống không chịu mở miệng nói ra chân tướng.
Đường Liệp nhìn Mặc Vô Ngân, ánh mắt đang điên cuồng lại dần dần biến thành dâm tà, Mặc Vô Ngân run giọng nói: " Ngươi…ngươi muốn làm cái gì?"
Đường Liệp gầm nhẹ nói: " Nếu không phải tiện nhân ngươi hại ta, ta như thế nào rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan? Hôm nay ta phải làm cho ngươi trả giá thật thảm trọng." Lúc này trong đầu hắn chỉ còn sự trả thù điên cuồng, thiện niệm trong lòng thế nhưng ở bất tri bất giác đã biến mất vô tung vô ảnh.
Bàn tay xé mạnh áo của Mặc Vô Ngân, Mặc Vô Ngân thét lên chói tai, th*n th* tr*ng n*n mềm mại lại hoàn toàn lõa lồ ngay trước mặt Đường Liệp.
Mặc Vô Ngân vừa thẹn lại vừa sợ, nàng dâng lên đùi ngọc hướng dưới hạ âm Đường Liệp đá mạnh, lại bị hai chân Đường Liệp kẹp lấy, Đường Liệp nhe răng cười nói: " Không ai có thể có lỗi với ta, ngươi sẽ hối hận đi vào thế giới này!" Hắn đột nhiên đem Mặc Vô Ngân áp ngã lên vách đá lạnh như băng, cực kỳ thô bạo xâm nhập vào thân thể mềm mại của Mặc Vô Ngân.
Mặc Vô Ngân phát ra tiếng thét chói tai thống khổ, nước mắt bất lực tuôn trào trên hai gò má nàng, đối mặt với công lực đột nhiên gia tăng mãnh liệt trong thời gian ngắn của Đường Liệp, nàng thế nhưng không còn lực hoàn thủ, chỉ có tiếp thụ vận mệnh bị hắn lăng nhục. Màu máu tươi đỏ sẫm dọc theo đùi ngọc thon dài của Mặc Vô Ngân chậm rãi chảy xuống, nội tâm kiên cường của nàng dưới sự xâm lược thô bạo của Đường Liệp trở nên tan nát hoàn toàn, đối mặt Đường Liệp, nàng đã không biết là sự cừu hận hay là áy náy…
Tình huống điên cuồng giận dữ của Đường Liệp rốt cuộc phát tiết hết lên người của Mặc Vô Ngân, hắn dùng lực đẩy mạnh thân thể mềm mại của nàng ra, sự điên cuồng trong ánh mắt thoáng thu liễm.
Mặc Vô Ngân sắc mặt tái nhợt nhìn Đường Liệp, nàng bắt đầu oán hận chính mình, vì sao khi ở trước mặt Đường Liệp nàng đã mất đi năng lực đấu tranh, nàng tuy rằng không thể chống cự Đường Liệp, nhưng có thể g**t ch*t chính mình đã bảo toàn bản thân trong sạch.
Đường Liệp nhìn ánh mắt tuyệt vọng bi thương của Mặc Vô Ngân, nhưng không hề cảm thấy áy náy, trong lòng cảm thấy một cảm giác khoái ý sau khi báo thù, đầu óc của hắn vẫn cứ lung tung như ma, những hình ảnh quái dị mạnh mẽ quay cuồng trong đầu hắn.
Mặc Vô Ngân gằn từng chữ: " Đường Liệp! Ta hận ngươi…"
Tựa như một làn sét đánh trúng thân hình Đường Liệp, hắn đột nhiên mở to hai mắt, nhìn phía Mặc Vô Ngân lẩm bẩm nói: " Ta là…" Thân hình hắn bỗng nhiên lay động một chút, thẳng tắp ngã xuống.
Mặc Vô Ngân nhìn Đường Liệp lại lâm vào trong hôn mê, nàng dùng quần áo đã bị xé rách che lại chỗ bí ẩn, rưng rưng đi tới bên người Đường Liệp, lú này là cơ hội tốt nhất cho nàng ám sát Đường Liệp rửa sạch vũ nhục, Mặc Vô Ngân nhặt lên đoản kiếm trên mặt đất, nhắm vị trí ngực Đường Liệp, nhiều lần muốn đâm xuống, nàng đột nhiên bỏ đoản kiếm sang một bên, che gương mặt lớn tiếng khóc lên.
Qua hồi lâu Mặc Vô Ngân mới dừng lại tiếng khóc, nàng quỳ lên, yên lặng nói: " Nữ hoàng bệ hạ…Vô Ngân không còn thân trong sạch, rốt cuộc không còn mặt mũi nào gặp ngươi…" Nàng nhặt lên đoản kiếm, trong lòng ôm ý niệm phải chết, đột nhiên hướng lên cổ hủy diệt.
Bàn tay Đường Liệp thình lình từ một bên chụp tới, nắm lấy cổ tay Mặc Vô Ngân, đoạt lại đoản kiếm, lạnh lùng nói: " Ngươi là đàn bà của ta, ta cho ngươi chết ngươi mới có thể chết!"
Mặc Vô Ngân căm tức nhìn Đường Liệp nói: " Ngươi là cầm thú!"
Đường Liệp cười lạnh nói: " Mọi người cũng vậy, ngươi lại có tư cách gì nói ta?" Trong đầu hắn tuy vẫn hỗn độn thành một đoàn như cũ, nhưng theo lời vừa rồi của Mặc Vô Ngân, hắn biết mình chính là Đường Liệp không thể nghi ngờ.
Mặc Vô Ngân nhìn gương mặt điên cuồng lãnh khốc của Đường Liệp, không biết tại sao lại cảm thấy trái tim chợt băng giá, Đường Liệp trước mắt không hiểu vì sao tính tình đã đại biến, cùng với ngày xưa đã hoàn toàn khác hẳn, chính mình tuyệt đối không thể còn lòng nhân từ gì với hắn, nếu không chắc chắn lại gặp hắn nguy hại.
Đường Liệp lãnh khốc vô tình nói: " Mặc vào y phục của ngươi, nhìn xem chúng ta có cơ hội rời đi nơi này hay không."
Mặc Vô Ngân quật cường ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: " Ngươi không có quyền ra lệnh cho ta, chỉ cần ta nguyện ý, ta tùy thời cũng có thể lựa chọn chết đi."
Đường Liệp cười lạnh nói: " Ngươi có thể đi chết, nhưng ngươi đừng hy vọng xa vời có thể đào thoát khỏi lòng bàn tay của ta!" Ánh mắt của hắn tham lam nhìn lên ngọc thể của Mặc Vô Ngân: " Đối với ta mà nói, ngươi còn sống hay chết đi cũng không có gì phân biệt."
Mặc Vô Ngân không rét mà run, Đường Liệp ở trước mắt đã hoàn toàn lột xác thành một tên ma quỷ, nếu chính mình chết đi, rất khó cam đoan hắn sẽ không tiếp tục vũ nhục chính mình, trong lòng cảm thấy vô tận tuyệt vọng, nàng lần đầu tiên tỏ vẻ khuất phục nam nhân trước mặt.
Đường Liệp đi nhanh đến cuối động đá, ý đồ tìm ra thông lộ nơi này.
Mặc Vô Ngân lạnh lùng nhìn Đường Liệp hành động, nàng đã xem xét qua, bốn vách tường nơi này đều là rắn chắc, hẳn là không có thông lộ tồn tại.
Đường Liệp giơ cây đuốc nhìn đồ án chung quanh, thấp giọng lẩm bẩm: " Khẳng định có người đến qua nơi này, nhất định có thông lộ tồn tại." Hắn ngẩng đầu nhìn lên trên, nhìn thấy phía trên có đồ án hai mỹ nữ bay lên trời, thầm nghĩ trong lòng: " Không chừng thông lộ ngay tại bên trên." Lúc này thân thể hắn đã hoàn toàn khôi phục bình thường, tiềm vận nội lực chỉ cảm thấy trong cơ thể tràn ngập lực lượng, so với ngày xưa càng tốt hơn, thấp giọng nói: " Ngươi nhanh hơn một chút!" Hắn nhảy dựng lên tại chỗ, quyền phải thật mạnh giã l*n đ*nh vách đá, vách đá bị Đường Liệp giã mạnh hoàn toàn vỡ ra tung tóe, trong lúc nhất thời bụi mù tràn ngập, hòn đá vỡ vụn từ phía trên trút xuống.
Mặc Vô Ngân lạnh lùng nhìn Đường Liệp hành động, biểu tình trên mặt cực kỳ đạm mạc. Vừa rồi nàng sở dĩ sơ sẩy thông đạo này, đều là bởi vì quan tâm cho Đường Liệp, nghĩ đến đây trong lòng bất giác chấn động, ta vì sao phải quan tâm cho hắn? Lẽ ra nên hận hắn mới đúng. Bạn đang xem truyện được lên tiếng…"
Mặc Vô Ngân chứng kiến Đường Liệp khẩn trương như thế, trong lòng dự đoán được có chuyện không tầm thường phát sinh, mắt đẹp dùng sức chớp chớp, ý bảo Đường Liệp buông tay ra.
Ánh trăng bên ngoài đột nhiên phai nhạt xuống, một hắc bào nhân tựa như quỷ mị từ không trung lặng yên không một tiếng động đáp xuống bên trong hoa viên.
Trưởng công chúa Huyền Tư Linh cũng không quay đầu lại, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vầng trăng tròn trên không trung, lạnh nhạt nói: " Nếu muốn tới, ngươi vì sao không dám quang minh chính đại tiêu sái tiến vào?"
Hắc y nhân chậm rãi bỏ xuống mặt nạ màu bạc, lại chính là Huyền Vũ quốc đại tướng quân Á Đương Tư, vẻ mặt hắn dị thường ác liệt, chậm rãi đi vào bên người Huyền Tư Linh, thấp giọng nói: " Có tin tức bọn họ hay không?"
Huyền Tư Linh lạnh lùng nói: " Sống không gặp người, chết không thấy xác!"
Á Đương Tư cả giận nói: " Thật sự là buồn cười, loại thời điểm này như thế nào lại xuất hiện ra chuyện đó."
Huyền Tư Linh châm chọc nói: " Nếu không phải ngươi nghĩ ra phải ký kết minh ước tại Ôn Tuyền cung, làm sao sinh ra chuyện này?"
Á Đương Tư thấp giọng than thở: " Huyền Diên tên vô liêm sỉ kia đột nhiên thay đổi, không muốn cùng Hải tộc ký kết minh ước, không biết tên vô liêm sỉ này lại đánh ra chủ ý gì!"
Đường Liệp và Mặc Vô Ngân đều cả kinh, nguyên lai Huyền Vũ quốc phân tranh nội bộ lại phức tạp như thế, xem ra lần này cùng Hải tộc ký hẹn là ý của trưởng công chúa Huyền Tư Linh, mà người lãnh đạo mặt ngoài lại là Huyền Diên.
Huyền Tư Linh nói: " Sự tình tới loại tình trạng này, tức giận người khác thì có gì tác dụng, hay là mau chóng nghĩ ra phương pháp giải quyết."
Á Đương Tư âm trầm nói: " Huyền Diên chẳng qua là một tên phế vật, làm chuyện này chỉ sợ có kỳ nhân khác!"
Huyền Tư Linh đôi mày thanh tú cau lại: " Người nào?"
Á Đương Tư hai tay đỡ lấy vai của Huyền Tư Linh, mũi kề sát trán nàng, thật sâu hít hương thơm trên người nàng, thấp giọng nói: " Ngươi có cảm thấy được Tư Mã Thái cùng Phổ Long Khải có chút không đúng?"
Huyền Tư Linh giãy mở cánh tay Á Đương Tư, đi về phía trước một bước.
Trong đôi mắt thâm thúy của Á Đương Tư hiện lên một tia phẫn nộ, vẻ mặt của hắn lại vẫn như nước giếng không dao động, bình tĩnh nói: " Phổ Long Khải sau khi rời đi Thủy Tinh Thành thì gặp tai nạn trên biển, ngươi có từng nghe qua?"
Huyền Tư Linh hờ hững nói: " Ta đối với chuyện của hắn không có gì hứng thú."
Á Đương Tư thấp giọng nói: " Tư Mã Thái cùng Phổ Long Khải là bằng hữu nhiều năm, nhưng gần đây lại trở nên như gần như xa, Phổ Long Khải thậm chí bắt đầu sinh ra ý thoái ẩn."
Huyền Tư Linh lạnh lùng nói: " Cáo già này nguyện lui thì cho lui, đỡ phải lưu lại chướng mắt."
Á Đương Tư lắc đầu nói: " Cuối cùng ta cảm giác có chút không đúng, có lẽ Phổ Long Khải phát hiện được bí mật của Tư Mã Thái…"
Huyền Tư Linh không khỏi nở nụ cười: " Ngươi vẫn luôn vô cùng cảnh giác Tư Mã Thái, một khi đã như vậy tại sao không dứt khoát trừ bỏ hắn?"
Á Đương Tư nói: " Nếu hết thảy đơn giản được như lời trưởng công chúa thì tốt lắm rồi."
Huyền Tư Linh chậm rãi quay đầu lại nhìn qua, nhìn thẳng hai mắt Á Đương Tư nói: " Ngươi tính toán làm sao bây giờ?"
Á Đương Tư nói: " Vô luận Hải tộc đặc sứ sống hay chết đối với chúng ta đều không có gì tổn thất."
Huyền Tư Linh nhướng đôi mày thanh tú, nàng cũng không hiểu được dụng ý đích thực của Á Đương Tư.
Á Đương Tư hạ giọng nói: " Chuyện này chúng ta có thể đổ lên người của Phổ Long Khải, lợi dụng cơ hội lần này đưa hắn diệt trừ!"
Đường Liệp hít một ngụm lãnh khí, không thể tưởng được Á Đương Tư lại ác độc như thế, Mặc Vô Ngân tuy sớm thấy việc tranh đấu trong cung đình đã nhiều nhưng không ngạc nhiên, lại là nhớ tới mình lại trở thành vật hy sinh trong cuộc đấu tranh chính trị của nội bộ Huyền Vũ đế quốc, trong lòng cũng là phi thường phẫn nộ.
Á Đương Tư nói: " Diệt trừ Phổ Long Khải chỉ là bước kế hoạch đầu tiên của chúng ta, diệt trừ Huyền Diên cùng với Tư Mã Thái mới là mục đích cuối cùng của chúng ta…" Hắn bỗng nhiên dừng lại lời nói, bỗng nhiên lách qua thân hình, ánh mắt sáng ngời nhìn thẳng phương hướng núi giả, lạnh lùng nói: " Các ngươi tránh ở nơi đó đã lâu rồi, chẳng lẽ không bực mình sao?"
💬 Bình luận chương