Tây Ngạn Du trừng mắt nhìn Quý Dạ Vân, thở phì phì xoay người chạy.
Quý Dạ Vân: "??"
Tần Du Đường thở dài một tiếng, cũng trộm trừng mắt Quý Dạ Vân một cái, nhưng khóe miệng nhịn không được mà gợi lên một mạt vui sướng khi người gặp họa cười, vừa muốn đuổi theo Tây Ngạn Du, liền ngây ngẩn cả người.
Tây Ngạn Du cầm diều chạy đến trước mặt Vân Lâm Quân, "Sư phụ, chúng ta thả diều đi."
Nói xong, lôi kéo ống tay áo Vân Lâm Quân chạy đi.
Tần Du Đường: "???"
Tần Hoài Hoang cười lạnh: "Như thế nào, không phải đi tìm hoa sơn trà sao?"
Quý Dạ Vân cũng nhìn Tần Du Đường: "Ta giúp Vương gia tìm."
Một mình đối mặt với hai người, Tần Du Đường cười gượng một tiếng, nhìn về phía Quý Dạ Vân: "Ngươi tìm hoa sơn trà làm gì? Hai huynh đệ chúng ta tìm là được rồi, ngươi đi bồi Tiểu Chanh đi."
Dứt lời, lại nhìn về phía đại ca nhà mình, "Ca, đi, chúng ta đi tìm hoa sơn trà."
Tần Hoài Hoang: ""
Tần Du Đường lôi kéo Tần Hoài Hoang, trước khi đi còn cho Quý Dạ Vân một ánh mắt.
Quý Dạ Vân đứng tại chỗ không nhúc nhích, xa xa nhìn Tây Ngạn Du và Vân Lâm Quân tìm nơi rộng lớn, cùng nhau thả diều.
Tây Ngạn Du ôm một đống diều đặt ở trên cỏ, từ trong đó chọn ra hình con bướm màu lam cực kì xinh đẹp, nhìn về phía Vân Lâm Quân: "Sư phụ, người muốn cái nào?"
Vân Lâm Quân nhìn đống diều, từ từ nói: "Không cần, để ta xem cậu thả điều như thế nào."
Ánh mắt Tây Ngạn Du sáng lên, ôm con diều bướm đứng dậy, "Hoá ra cũng có chuyện sư phụ không biết làm? Không có việc gì, ta dạy cho người~"
Vân Lâm Quân cười mà không nói.
Tay trái Tây Ngạn Du cầm tuyến trục, tay phải giơ diều, thử thử hướng gió, chạy xa một ít, lại thử thử hướng gió, vừa lòng, vẫy vẫy tay Vân Lâm Quân, "Xem nè ~"
Vân Lâm Quân gật đầu.
Tây Ngạn Du nắm diều chạy chậm vài bước, tầng trời thấp hướng gió loạn, diều lảo đảo lắc lư phi trái phải, cảm thấy không sai biệt lắm, Tây Ngạn Du một bên chậm rãi lui về phía sau, một bên thả dây, mắt thấy diều chậm rãi hướng chỗ cao bay hai vòng, sau đó quay đầu trực tiếp cắm trên mặt đất.
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du yên lặng quay đầu lại, nhìn về phía Vân Lâm Quân, liền thấy Vân Lâm Quân nhìn diều kia rơi trên mặt đất, khoé môi trông rất bình thường, nhưng trong ánh mắt lại toát lên ý cười.
Tây Ngạn Du hai ba bước chạy đến trước người Vân Lâm Quân, nhón chân, nâng tay phải lên che đôi mắt hư của Vân Lâm Quân.
"Không được nhìn! Ta nói có thể nhìn mới được nhìn."
Khóe môi Vân Lâm Quân cong cong, "Được."
Tây Ngạn Du cảm giác khi Vân Lâm Quân nhắm mắt lại, lông mi mảnh dài ở trong lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ cọ, như có một dòng điện lưu chảy qua, vẫn luôn thoán tiến trong lòng, ngứa ngứa, vội vàng buông tay ra, cọ cọ ở trên quần áo.
Xoay người nhặt diều lên, nhìn Vân Lâm Quân nhắm mắt lại, xách theo diều tìm nơi mình cảm thấy thích hợp, lần này diều bay lên cao. Tây Ngạn Du chậm rãi thả dây, vừa muốn nói có thể nhìn, diều lại lắc lư, rơi xuống dưới.
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du quay đầu lại nhìn xem, thấy Vân Lâm Quân vẫn nhắm mắt, nhẹ nhàng thở ra.
Nhất định là gió nơi này không đúng.
Tây Ngạn Du ôm diều đi tìm mấy nơi khác, tất cả đều bay lên cao chưa được bao lâu liền rơi xuống.
Tây Ngạn Du quay đầu lại, thấy Vân Lâm Quân vẫn đang nhắm mắt, nhưng lại thấy trên mặt Vân Lâm Quân đều là ý cười.
Vẻ mặt Tây Ngạn Du rất hoài nghi mà nhìn ý cười kia.
Hừ.
Tiểu thần tiên nhất định là nhìn lén.
Cậu lại thử vài lần, xác định hướng gió trong núi hôm nay không đúng, lại nhìn tiểu thần tiên đang nhắm mắt nhưng mặt mang ý cười chê nhạo, cậu ôm diều chạy đến trước mặt Vân Lâm Quân, giật nhẹ ống tay áo đối phương, "Có thể mở mắt."
Vân Lâm Quân mở mắt ra, trong mắt mang ý cười, nhìn Tây Ngạn Du.
Tây Ngạn Du: ""
Hừ.
Quả nhiên là chê cười ta.
Tây Ngạn Du đem diều nhét vào trong lòng ngực Vân Lâm Quân, "Khụ, ta mệt rồi, sư phụ thả đi."
Vân Lâm Quân nhướng mày, lấy diều, "Được."
Tây Ngạn Du ôm cánh tay đứng ở một bên, lại thấy Vân Lâm Quân không dời đi bước chân, thậm chí động cũng chưa động, cứ đứng ở tại chỗ, sửa sang lại diều cùng dây diều, tay phải thả diều, diều loạng choạng trái phải nhìn như muốn rơi xuống.
Tây Ngạn Du cười.
Xem đi ~
Tiếp theo, nụ cười cứng đờ ở khóe miệng.
Liền thấy diều loạng choạng mấy lần, rồi chậm rãi lên cao, dần dần vững vàng, Vân Lâm Quân bình tĩnh thả dây diều, diều càng bay càng cao.
Tây Ngạn Du: ""
Chuyện này không có khả năng!
Gió nơi này không có lớn như vậy.
Cậu nhìn thoáng qua Vân Lâm Quân.
Tiểu thần tiên nhất định là dùng pháp thuật gian lận.
Hừ.
Tây Ngạn Du nhìn tiểu thần tiên, lại nhìn diều trên bầu trời, vươn tay áo vẫy vẫy, ý đồ nhiễu loạn dòng khí. Nhưng diều đã phi cao, hiển nhiên là vô dụng.
Tây Ngạn Du sấn tới bên cạnh Vân Lâm Quân, đột nhiên tập kích chạm vào dây diều.
Diều vẫn cực kì vững vàng như cũ.
Tây Ngạn Du duỗi tay gãi ngứa Vân Lâm Quân, Vân Lâm Quân quay đầu lại nhìn cậu.
Tây Ngạn Du: ""
Tây Ngạn Du yên lặng thu hồi móng vuốt, ngẩng đầu con bướm màu lam xinh đẹp trên bầu trời, nửa điểm không loạn, du dương tự tại, còn ở trên không trung bắt đầu khiêu vũ như hoa thức xoay vòng vòng
Tây Ngạn Du: ""
Đáng giận.
Cậu nhìn trong chốc lát, chạy đến bên cạnh, chọn cái diều cá vàng đầu béo, lại lần nữa tìm nơi có gió tốt, thử vài lần, vẫn là không đứng dậy.
Mắt thấy Tây Ngạn Du tức giận đến muốn dậm chân, Vân Lâm Quân bất đắc dĩ, trường tụ trong ngón tay khẽ nhúc nhích, b*n r* một cái pháp quyết.
Một đạo gió mạnh nâng diều cá vàng đầu béo, từng chút một bay lên. Trục dây trong tay Tây Ngạn Du ục ục chuyển động, diều càng bay càng cao, càng bay càng vững vàng, cùng con bướm màu lam xinh đẹp cùng nhau, ở trên bầu trời xanh thẳm tự tại bay lượn.
Tây Ngạn Du mỹ mãn nhảy lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn không trung, đắc ý cười ha ha: "Nhìn thấy không, nhìn thấy không ~"
Vân Lâm Quân thu hồi tay: ""
Haizzz.
💬 Bình luận chương