Thái Hậu lại nhìn về phía Tần Du Đường: "Ngươi là tiểu nhi tử của ai gia, ai gia từ trước đến nay thương ngươi nhiều hơn một ít, lại không nghĩ đem ngươi túng thành như vậy, đây là khuyết điểm của ai gia. Được rồi, mau chọn đi."
Từ nhỏ đến lớn, Tần Du Đường chưa bao giờ gặp qua bộ dáng nghiêm khắc của mẫu hậu đối với mình như vậy, nhất thời có chút không biết làm sao.
Tần Hoài Hoang nhìn bộ dạng bị dọa của hắn, nói với Thái Hậu: "Mẫu hậu, là khi đó Tiểu Chanh mê hoặc Du Đường, chờ đệ ấy nghĩ kỹ thì tốt rồi, chúng ta cho đệ ấy chút thời gian."
Thái Hậu hừ lạnh một tiếng, "Cho ngươi năm ngày, tự mình suy xét rõ ràng, rốt cuộc là muốn cái nào."
Vẻ mặt Tần Du Đường mờ mịt ra khỏi hoàng cung.
Tần Hoài Hoang nhìn về phía Thái Hậu, "Mẫu hậu, có cần phải như vậy hay không"
Thái Hậu rũ mắt thưởng thức Phật châu, "Ngươi nên sớm báo cho ai gia, hiện giờ làm cho dư luận xôn xao, ai gia thế mới biết được."
Tần Hoài Hoang: "Lúc trước mẫu hậu đang dưỡng bệnh, nhi thần không dám dùng những việc này phiền nhiễu người."
Thái Hậu nhăn nhăn mày, ma ma phía sau lập tức tiến lên giúp bà xoa ấn huyệt Thái Dương, qua một hồi lâu, Thái Hậu mới nói: "Ngươi cùng Du Đường là điểm mấu chốt của ai gia. Bất luận là kẻ nào cũng không thể thương tổn các ngươi, cho các ngươi gánh lấy ô danh. Hiện tại không nhẫn tâm, chắc chắn sẽ hại nó."
"Ngươi yên tâm." Thái Hậu thở dài, "Ai gia quá hiểu Du Đường, nó nhất định sẽ làm ra lựa chọn chính xác. Đến lúc đó chọn Vương phi xong, ngày đại hôn ngày vẫn là mùng 6 tháng 5. Nó làm cho ai gia khó coi, ai gia khiến cho nó không có mặt mũi."
***
Buổi sáng Tây Ngạn Du tỉnh dậy, lười biếng đi vào phòng khách dùng bữa sáng, lại thấy hạ nhân Vương phủ tuy rằng không có gì khác với mấy ngày trước, nhưng ánh mắt nhìn cậu thay đổi vi diệu, lập tức hiểu ra cái gì.
A này, ta có phải nên giả bị bệnh hay không?
Rồi biểu diễn tiết mục bi tình: Cầm gậy đánh uyên ương.
Vì thế, cơm nước xong, Tây Ngạn Du liền ho khan vài tiếng, che ngực, nằm ở trên giường thở không ra.
Nhóm người hầu lập tức muốn đi tìm lương y của Vương phủ, Tây Ngạn Du lại nói: "Không cần, khụ khụ khụ, sư phụ ta biết y thuật, gọi người tới xem cho ta là được."
Lát sau, Vân Lâm Quân lại đây, nhìn cậu một cái, ngồi ở mép giường bắt mạch cho cậu.
Vân Lâm Quân: ""
Trong phòng không có những người khác, Tây Ngạn Du thu hồi tay, lười biếng nằm ở trên giường, duỗi tay sờ sờ cái trán của mình, "Sư phụ, ta phát sốt."
Dứt lời, đáng thương hề hề nhìn Vân Lâm Quân cười cười: "Sư phụ, lấy cho ta một miếng dưa hấu ướp lạnh đi, ta không sức lực."
Vân Lâm Quân nhìn cậu, đứng dậy đi đến bên cạnh bàn, bưng mâm trái cây lại đặt ở trên bàn con sát giường.
Tây Ngạn Du ngồi dậy, cầm lấy một miếng, răng rắc ăn hai ngụm, thở phào một hơi.
Vân Lâm Quân: "Lại tính bày trò gì?"
Tây Ngạn Du ăn dưa, hiếu kỳ nói: "Sư phụ, tình huống hiện tại bên ngoài như thế nào?"
Vân Lâm Quân: "Lục Thiên Ánh đem xuất thân của cậu nói ra ngoài, Thái Hậu cùng Hoàng đế liên hợp tạo áp lực, cho Tần Du Đường 5 ngày suy nghĩ, hắn lựa chọn ở cùng ngươi hay địa vị quyền thế."
Tây Ngạn Du phun ra một hạt dưa: "A, tiến triển nhanh như vậy sao? Thế hắn có chọn không?"
Vân Lâm Quân: "Ngày đó sau khi ra khỏi cung, hắn đi ở trên đường cả một buổi trưa, buổi tối trở về, liền nhốt mình trong phòng uống rượu giải sầu. Sau khi tỉnh rượu nghe nói ngươi bị bệnh, liền tới nhà thuỷ tạ dạo qua một vòng, không đi vào. Ở trong vương phủ đi qua đi lại, cùng Đại Ngoan và Tiểu Ngoan chơi nửa ngày, sau đó ôm Đại Ngoan đứng ở bên hồ của nhà thuỷ tạ một đêm, hiện tại lại ở trong phòng uống rượu giải sầu."
Tây Ngạn Du lắc lắc chân, gặm dưa: "Phỏng chừng còn phải chờ hai ngày nữa."
Vân Lâm Quân: "."
Giữa trưa ngày thứ 5 của kỳ hạn Thái Hậu định ra.
Vân Lâm Quân đi vào nhà thuỷ tạ, xem bệnh cho Tây Ngạn Du "Một bệnh không dậy nổi".
Tây Ngạn Du nhìn thấy hắn, vui sướng ngồi dậy, xuống giường đi đến bên cạnh bàn cầm dưa hấu ướp lạnh lại đây, ngồi xếp bằng ở trên giường, phân cho Vân Lâm Quân một miếng, bản thân một miếng: "Thế nào thế nào? Hắn chọn xong chưa?"
Vân Lâm Quân nhận lấy dưa, liếc mắt nhìn Tây Ngạn Du một cái, ăn một ngụm, nói: "Tiến cung rồi."
Tây Ngạn Du: "Nhanh nhanh ~"
Ngày hôm sau.
Vân Lâm Quân: "Tối hôm qua đứng ở cửa phòng ngươi một đêm, sáng sớm hôm nay Hoàng đế cùng Thái Hậu cho người gọi hắn tiến cung, để hắn tuyển phi."
Đôi mắt Tây Ngạn Du sáng lấp lánh, răng rắc gặm dưa.
Ngày thứ ba.
Vân Lâm Quân: "Chọn xong rồi, một vị chính phi, hai vị trắc phi, ngày đại hôn như cũ là mùng 6 tháng 5."
Tây Ngạn Du ăn dưa: "Tàn nhẫn vẫn là Thái Hậu nương nương." Răng rắc răng rắc, "Đáng tiếc, ta còn chưa gặp qua hiện trường tuyển phi đâu, không thể đi được. Haiz!"
Vân Lâm Quân: ""
Ngày thứ tư.
Vân Lâm Quân: "Tần Du Đường cùng Thái Hậu và Hoàng đế nháo lên, Thái Hậu lấy cái chết bức hắn."
Tây Ngạn Du: "Oa ~"
Vân Lâm Quân: "Thái Hậu cùng Hoàng đế hứa hẹn, sẽ không tổn thương ngươi, nhưng ngươi cùng Tần Du Đường phải tách ra. Chuẩn bị đem ngươi vào lãnh cung nhốt lại. Nhưng lui một bước ——"
"Tân hoàng đế của Nam Sở chết bệnh, truyền ngôi cho hoàng tử mới 3 tuổi, phong Phạm Vô Cấu làm Nhiếp Chính Vương, hiện giờ Phạm Vô Cấu tập trung hỏa lực ở biên cảnh Đông Tề."
"Hoàng đế lệnh cho Tần Du Đường sau thành hôn mang theo đại quân đi biên thành đóng giữ, chỉ cần đánh thắng trận lập công, chờ thêm mấy năm sóng gió kinh thành bình ổn, liền cho ngươi một thân phận mới, sửa tên đổi họ, cho các ngươi ở bên nhau."
Tây Ngạn Du ăn miếng dưa, "Này là bàn tính thôi, muốn cho một nhà ở trong hoàn cảnh gian khổ bồi dưỡng tình cảm, vài năm sau mấy nhóc hài tử lớn lên, chuyện cũ năm xưa cũng sẽ quên mất đi?"
Mùng 3 tháng 5.
Tiểu thần tiên không thấy.
Mùng 6 tháng 5.
Tận mắt thấy cảnh tượng náo nhiệt của đại hôn, Tây Ngạn Du đeo tay nải, được người trong cung tới đón vào cung.
Trong lúc thu dọn tay nải, liền phát hiện 5 ngàn lượng lúc trước phân cho Tần Du Đường được thả lại vào trong tráp.
Trên lưng cậu đang cõng tiền mừng tuổi của tiểu thần tiên, một tráp ngân phiếu cùng thỏi vàng mà Quý Dạ Vân cho, cùng với một vạn lượng ngân phiếu Tần Hoài Hoang đưa, ngoài ra còn có kẹo mừng, bao lớn bao nhỏ bị đưa tới trước đại môn của lãnh môn, thấy rõ cảnh tượng trước mắt, ánh mắt liền sáng lên.
Tiểu thần tiên muốn chuẩn bị hậu sự, hoá ra là hậu sự này.
💬 Bình luận chương