Vừa nghe đến giọng nói này, trong đầu gã liền hiện lên vô số hình ảnh khi còn bé——
Lãnh cung ẩm ướt hàng năm không thấy ánh mặt trời, mẫu phi gầy yếu điên khùng, đám nô tài cắt xén cơm canh, động một chút đánh chửi mẫu tử bọn họ mẫu, ánh mắt các hoàng tử cùng công chúa cao cao tại thượng trào phúng châm biếm, khuôn mặt hoàng đế lạnh lùng, mẫu phi trước khi chết vô cùng thê thảm
Lục Thiên Ánh rũ mắt xuống, tay nắm chặt thành quyền, một lúc lâu sau, mới đẩy cửa đi vào.
Chỉ thấy Tây Ngạn Du bị Ngũ ca của gã là Lục Huyền Kỳ ôm vào người, Lục Huyền Kỳ cầm một chùm nho đặt ở trước mặt Tây Ngạn Du, tựa hồ như muốn đút cho Tây Ngạn Du. Ai ngờ Tây Ngạn Du vặt xuống một quả tự bỏ vào miệng, chậm rì rì ăn xong, lại thêm quả nữa, con ngươi nửa mở, lười biếng dựa vào Lục Huyền Kỳ.
Lục Huyền Kỳ giơ chùm nho nhìn Tây Ngạn Du, làm như không đoán được Tây Ngạn Du tự mình ăn, cũng không biết là ai hầu hạ ai, Lục Huyền Kỳ không nói chuyện, đôi mắt nhìn chăm chú.
Tóc Tây Ngạn Du lại dài một ít, vừa lúc quét đến cái cổ mảnh khảnh, đen nhánh sáng bóng, chứ không có khô vàng khi mới gặp, càng làm cho làn da thêm trắng như tuyết. Ngày tháng ở trong lâu ăn uống no đủ, làn da oánh nhuận, vô cùng mịn màng. Môi hồng răng trắng, mặt mày tinh xảo, bút mực khó vẽ, đẹp không sao tả xiết.
Một tay khác của Lục Huyền Kỳ yêu thích không buông tay, nhẹ nhàng sờ lên mái tóc của Tây Ngạn Du.
Trong lòng Lục Thiên Ánh bùng nổ một cỗ hỏa khí.
Ninh Chiếu bị chén trà đập vỡ đầu chảy máu, nửa quỳ rạp trên mặt đất, nhìn về phía Lục Thiên Ánh, lại thấy Lục Thiên Ánh nhìn chằm chằm vào Tây Ngạn Du, ánh mắt không khỏi buồn bã, âm thầm cắn răng.
Lục Huyền Kỳ nhìn Tây Ngạn Du ăn gần xong một chùm nho, dư lại mấy quả nhìn không ngon lắm, Tây Ngạn Du nhìn một lúc lâu sau, vẻ mặt có chút ghét bỏ.
Lục Huyền Kỳ vui vẻ, gắt gao nhìn chằm chằm Tây Ngạn Du: "Vỏ cùng hạt nho đâu? Bổn vương vẫn luôn chờ ngươi phun hạt ra."
Tây Ngạn Du: "Nuốt."
Lục Huyền Kỳ nhìn Tây Ngạn Du, trong lòng ngứa, duỗi tay nâng cằm Tây Ngạn Du lên, dùng sức nhéo nhéo: "Phải không? Bổn vương không tin, hé miệng cho bổn vương nhìn xem."
Tây Ngạn Du rũ lông mi dài như cánh quạt xuống, không nói lời nào.
Làm như có chút không cao hứng, lại tựa hồ không phải.
Hầu kết Lục Huyền Kỳ lăn lộn, ánh mắt tối sầm, chớp mắt một cái: "Chẳng lẽ là sóc con biến thành? Bổn vương phải nhìn một chút."
Nói xong, cúi đầu sát vào, giống như muốn hôn lên.
Lục Thiên Ánh bị làm lơ không thể nhịn được nữa, hạ giọng nói: "Ngũ ca."
Lục Huyền Kỳ mắt điếc tai ngơ, nhìn Tây Ngạn Du như cũ.
Tây Ngạn Du nghĩ nghĩ, biết đây là đoạn nào của cốt truyện.
Có điều, thảm nhất nơi này chính là Thời Tiểu Chanh. Trong truyện, lúc này Thời Tiểu Chanh đã có chút động tâm cùng ỷ lại Lục Thiên Ánh, không nghĩ tới Lục Thiên Ánh vì tránh đi mũi nhọn, đem Tây Ngạn Du đưa cho Lục Huyền Kỳ mấy ngày, còn đặc biệt bình tĩnh dặn dò "Nhớ rõ đưa trả lại, còn hữu dụng đối với ta."
Vẻ mặt Thời Tiểu Chanh không thể tin nổi bị Lục Huyền Kỳ mang đi.
Lục Huyền Kỳ làm nhục đùa bỡn Thời Tiểu Chanh, Thời Tiểu Chanh mấy độ muốn tìm chết lại được cứu trở về, cũng trong quá này, Lục Huyền Kỳ bị Thời Tiểu Chanh hấp dẫn.
Nhưng một tháng sau, tình cảm hai người còn chưa kịp tiến thêm một bước phát triển, liền có ý chỉ của hoàng đế Tây Tần truyền đến, kêu Lục Huyền Kỳ nhanh chóng hồi kinh, không cần can thiệp vào chuyện của Lục Thiên Ánh.
Lục Huyền Kỳ muốn mang Thời Tiểu Chanh đi, lại bị Lục Thiên Ánh dẫn người ngăn chặn, nói Thời Tiểu Chanh có tác dụng quan trọng. Lục Huyền Kỳ tất nhiên không muốn làm cho Lục Thiên Ánh nhìn ra mình đ*ng t*nh với Thời Tiểu Chanh, trở thành nhược điểm kiềm chế của hắn, vì thế, liền tùy ý đem Thời Tiểu Chanh ném tới trước ngựa Lục Thiên Ánh, đầu không quay lại, tuyệt tình mà đi.
Lúc này, tâm của Thời Tiểu Chanh đã như tro tàn, sau khi bị Lục Thiên Ánh mang về Xuân Phong Lâu, lại là một đoạn thời gian ngược thân ngược tâm, Lục Thiên Ánh đem người dỗ dành.
Dỗ dành
Ồ.
Tây Ngạn Du không nói gì một lát.
Mặt sau của quyển sách này, Thời Tiểu Chanh được dạy cầm kỳ thư họa tinh thông mọi thứ, dựa theo kế hoạch của Lục Thiên Ánh, sau khi ly gián quân thần Đông Tề, Lục Thiên Ánh đem Thời Tiểu Chanh từ Đông Tề cướp về. Vốn tưởng rằng, hai người rốt cuộc cũng có thể bên nhau lâu dài, không nghĩ tới ở Tây Tần, Lục Huyền Kỳ bắt đầu cùng gã tranh đoạt, lại là kẻ hại nước hại dân của Tây Tần.
Nhớ tới cốt truyện, Tây Ngạn Du nhàm chán che tay áo ngáp một cái.
Dư quang nhìn đến cửa sổ không biết mở ra khi nào, tiên nhân Tuyết Hoa Lạc offline đã lâu đang nghiêng người ngồi dựa bên cửa sổ, giống như là không muốn nhìn Tây Ngạn Du, lần này, hắn ngồi ở bên ngoài, đưa lưng về phía Tây Ngạn Du, vui vẻ thoải mái xem diễn.
Lại về rồi à?
Tây Ngạn Du mới vừa tự tại mấy ngày, mặt mày liền gục xuống.
Gió lạnh từ cửa sổ bên kia thổi vào, trong phòng đốt địa long, kỳ thật cũng không lạnh. Nhưng nơi này có một con ma ốm yếu mong manh.
Tây Ngạn Du quay đầu hắt xì một cái, rồi lại một cái.
Bộ dáng mỹ nhân hắt xì cũng dễ coi, có một loại đáng yêu nói không nên lời, chọc người thương tiếc.
Còn có một chút thú vị.
Lục Huyền Kỳ bị chọc cười, cảm giác trong lòng như có một cái móc câu, nhìn chằm chằm Tây Ngạn Du không chớp mắt, phát hiện gương mặt Tây Ngạn Du mất tự nhiên đỏ ửng, bộ dáng mơ màng sắp ngủ, duỗi tay sờ sờ trán Tây Ngạn Du, nhíu mày: "Phát sốt?"
Dứt lời, liền cho tùy tùng của mình một cái ánh mắt.
Tùy tùng tiến lên "Rầm" một tiếng đóng cửa sổ lại.
Vân • bị nhốt ở ngoài cửa sổ • Lâm Quân: ""
Tây Ngạn Du: ""
A này
💬 Bình luận chương