Sở Tiêu Âm lên lầu gõ cửa. Từ bên trong truyền ra giọng của Sở Tử Ngọc: "Cửa không khóa đâu ạ!"
Sở Tiêu Âm ấn tay nắm cửa đẩy vào, nhưng ngay giây tiếp theo đã bị dọa đến mức mang dép trong nhà lùi ngược trở ra.
Bà nhìn lướt qua căn phòng ngập trong quần áo, quần dài, giày dép, còn có đủ thứ kính râm, túi xách, đồng hồ vứt tứ tung, trông chẳng khác nào trung tâm thương mại đang thanh lý cuối năm, đến cả chỗ đặt chân cũng không có.
Không nhìn thấy Sở Tử Ngọc đâu, bà hướng về phía phòng thay đồ gọi: "Ngọc Bảo, con đang làm cái gì vậy hả!"
Quả nhiên từ phòng thay đồ truyền ra tiếng đáp của Sở Tử Ngọc: "Chọn quần áo ạ!"
Trong phòng thay đồ, Sở Tử Ngọc đang soi gương hết lần này đến lần khác.
Bộ hiện tại là áo thun đen mặc trong, bên ngoài khoác hoodie xám có mũ, ngoài cùng lại thêm áo khoác xanh đậm. Quần thì là quần túi hộp cùng tông xanh.
Là nguyên bộ phối sẵn lấy thẳng từ người mẫu mặc thử xuống, chắc chắn không xấu, nhưng...
Giờ Sở Tử Ngọc nhìn thế nào cũng thấy quá bình thường!
Đổi bộ khác thôi!
Sở Tử Ngọc cởi áo khoác. Ngoài cửa, Sở Tiêu Âm cuối cùng cũng men theo đống quần áo nhặt dọc đường mà tìm đến phòng thay đồ. Quả nhiên không ngoài dự liệu, sàn phòng thay đồ còn bừa bộn hơn cả bên ngoài.
Tủ quần áo đều mở toang, chỉ có ngăn đặt bộ đồ gấu bông mềm mại là nơi duy nhất còn giữ được sạch sẽ.
Sở Tiêu Âm khó hiểu hỏi: "Con ở nhà cả buổi trưa chỉ để thử quần áo thôi sao?"
Sở Tử Ngọc gật đầu: "Vâng ạ!"
Cậu lại cầm lên một bộ giả hai lớp màu xanh lam rất nhạt phối vàng nhạt, vẫn muốn thay tiếp. Chợt nhận ra Sở Tiêu Âm còn ở đó, cậu quay đầu nói: "Mẹ, con muốn thay quần áo!"
Nếu là ngày thường, Sở Tiêu Âm đã lập tức đi ra ngoài, nhưng hôm nay bà vẫn đứng yên, bất ngờ hỏi một câu: "Yêu đương?"
"" Sở Tử Ngọc cạn lời.
Mẹ cậu trước nay luôn rất cho cậu!"
Thẩm Hoài Dư đáp: "Được. Tính luôn túi đồ ăn cậu mang theo, nhiều trả ít bù."
Sở Tử Ngọc chẳng biết nói gì, trong lòng vô cùng bực bội.
Thẩm Hoài Dư đúng là tiêu chuẩn kép! Cậu mời thì y đòi chia tiền, đến lượt mình lại cứ tự nhiên mời người khác.
Vé phim cộng thêm bắp rang với nước uống, đắt lắm đấy!
Vào phòng chiếu, vừa ngồi xuống Sở Tử Ngọc đã ôm túi khoai chiên và bắp rang ăn lấy ăn để.
Tiền đã bỏ ra rồi, phải ăn cho đáng mới được!
Có lẽ vì Sở Tử Ngọc ăn quá hùng hổ, Thẩm Hoài Dư lên tiếng: "Hay tôi ra ngoài mua thêm một phần nữa?"
"Không cần!"
Sở Tử Ngọc đưa tay giữ vai Thẩm Hoài Dư lại, vừa gặm khoai chiên vừa nhìn chằm chằm vào màn ảnh, giọng điệu bỗng trở nên nghiêm túc một cách kiểu cách: "Một phần là đủ no rồi!"
Phòng chiếu tối dần. Sở Tử Ngọc chọn phải một bộ phim nghệ thuật, khán giả lác đác vài người, ngồi rải rác ở những góc khác nhau.
Cậu và Thẩm Hoài Dư ngồi ở giữa hàng ghế thứ hai từ dưới đếm lên, trước sau trái phải đều không có ai.
Da Sở Tử Ngọc rất trắng, là kiểu trắng lạnh trong trẻo, nhưng bản thân cậu lại luôn mang hơi thở rực rỡ thuộc gam màu ấm. Ngay cả ánh sáng lạnh từ màn chiếu hắt lên mặt, cũng như bị nhuộm thành sắc ấm.
Thẩm Hoài Dư không để ý khoảng cách, chỉ đáp: "Được."
Phim mới chiếu được một lúc, Sở Tử Ngọc lại đưa tay vào túi tìm đồ ăn, nhưng chẳng còn bắt được gì nữa. Cậu chớp mắt, cúi xuống nhìn.
Túi vừa khéo đã trống không.
""
Cậu ngượng ngùng nghiêng đầu nhìn sang. Thẩm Hoài Dư đang chăm chú xem phim, bao tay dùng một lần để ăn khoai chiên và bắp rang còn chưa đeo vào.
Vậy mà khoai với bắp rang đã hết sạch.
Sở Tử Ngọc ghé sát lại, nhỏ giọng nói: "Hết rồi, tớ ra ngoài mua thêm một phần nhé."
Thẩm Hoài Dư quay đầu lại. Hơi thở bạc hà nhàn nhạt lướt qua khóe môi Sở Tử Ngọc, dường như còn khẽ chạm phải một thứ gì mềm mại.
Sở Tử Ngọc sững người.
Vừa rồi...
Là môi Thẩm Hoài Dư chạm phải sao?
Thẩm Hoài Dư cũng khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã như không có chuyện gì xảy ra: "Tôi không ăn. Cậu muốn ăn thì cứ mua."
Sở Tử Ngọc lại chẳng còn muốn ăn nữa, thứ gì cũng không muốn. Khóe môi bên phải nóng ran như bị lửa đốt.
Có lẽ không phải môi Thẩm Hoài Dư... có thể là cằm, má, hoặc thứ gì khác...
Mà cho dù là môi thật đi nữa, cũng chẳng cần để tâm.
Đều là con trai, đều là bạn bè...
Tim Sở Tử Ngọc cũng nóng lên theo, đến cả môi cũng nóng đến mức nói năng lắp bắp: "Không... tớ cũng không... muốn ăn."
Cậu chớp mắt liên hồi, lòng dạ rối bời, lập tức ngồi thẳng người, không dám lại gần Thẩm Hoài Dư nữa. Tay ôm ly nước chanh, bị cậu bóp đến méo mó. Sở Tử Ngọc lặng lẽ tự kiểm điểm.
Nước trái cây bất ngờ trào ra, làm mấy ngón tay cậu lập tức dính nhớp. Đầu óc còn chưa kịp tỉnh táo, người đã bật dậy như lò xo, lẩm bẩm: "Tớ đi vệ sinh!"
Rồi cầm theo ly nước chanh, chạy trối chết.
Chạy vào phòng vệ sinh, Sở Tử Ngọc vặn vòi nước, ra sức chà tay. Rửa xong ngẩng đầu lên, cậu lập tức bị chính mình trong gương làm cho giật mình.
Trong gương, đến cả tóc cậu cũng như đỏ lên.
Mà còn có xu hướng đỏ thêm.
Cậu không nhịn được đưa tay chạm lên môi phải. Nhưng vừa chạm tới khóe môi mềm mại, ngoài cửa phòng vệ sinh đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Sở Tử Ngọc thoáng chốc hoàn hồn, như bị điện giật mà lập tức rụt tay lại.
Cậu cúi đầu, tiếp tục hứng nước lạnh vỗ lên mặt. Rửa xong, cậu rút khăn giấy định lau mặt, hàng mi dài khẽ chớp làm giọt nước rơi xuống, rồi bất chợt dừng lại.
Trong gương xuất hiện một nam sinh cao lớn.
Người đó đứng phía sau cậu, cách chừng hai ba bước, đôi mắt đen nhìn cậu không chớp.
"?"
Sở Tử Ngọc quay đầu lại, hỏi: "Có chuyện gì sao?"
,
💬 Bình luận chương