Mẹ Túc nói: "Chỉ có anh cả với bé Lê thôi. Bé Minh đâu có thích xem sách tranh."
Ba Túc lại than thở: "Mấy người bạn của anh hỏi hoài có phải anh cất giữ trận đồ không, anh giải thích bao lần là bé bé nhà mình vẽ, lại cứ không chịu tin."
"Còn có điện thoại lừa đảo gọi đến nữa cơ." Mẹ Túc nói: "Lúc tới trường anh nhớ cẩn thận đấy."
Gần như chẳng ai trong thôn biết thân phận diễn viên của Túc Dư Đường. Một phần là lần nào ra ngoài chị cũng dùng thuật ngụy trang, mặt khác là do chị khá kín đáo, ít gặp gỡ người trong thôn. Ba Túc lại khác, hắn là thầy giáo của trường cấp 2 trong thôn, học sinh, phụ huynh, đồng nghiệp đều biết mặt hắn.
Nên khi chương trình được chiếu, người khiếp sợ nhất chính là học sinh và đồng nghiệp trong trường.
Có giáo viên nhớ lại ngày nào đó của mấy tháng trước, chị dâu tới thăm thầy Túc. Lúc ấy bọn họ còn xuýt xoa chị dâu giống minh tinh ghê, giờ mới biết là minh tinh thật. Mà thầy Túc giấu siêu thật đấy! Vợ là Túc Dư Đường tiếng tăm lẫy lừng mà chưa từng nghe thầy ấy nhắc một câu! Có điều bên ngoài náo nhiệt tới mấy thì nhà họ Túc có trận pháp, không ai có thể tới quấy rầy, ba Túc tới trường đi làm cũng kín đáo khiêm tốn. Thành ra chỉ có ban đầu là hơi phiền, qua vài ngày thì mọi người cũng quên.
Tộc Cửu Vĩ Thiên Miêu gửi tới mấy bản sao trận đồ cổ. Để con có hoàn cảnh vẽ tranh tốt hơn, ba Túc cố ý sửa lại phòng chứa đồ chơi. Hắn đóng một cái bàn nhỏ, còn làm thêm giá sách, Túc Lê có thể thoải mái ngâm mình trong đó. Thế là mỗi ngày ba Túc về nhà đều rất buồn, vì trước kia Túc Lê còn lẽo đẽo theo hắn tu luyện, từ ngày có bàn học riêng, buổi tối cũng không thèm xem hoạt hình với papa nữa.
--
Nhân viên của Cục Quản Yêu mấy ngày qua vội vàng xử lý ảnh hưởng mà chương trình mang lại. Dân mạng bàn tán chỉ là thứ yếu, vì họ chỉ coi con non nhà họ Túc như mấy đứa trẻ thông minh. Vấn đề nằm ở chỗ khác, thứ nhất là đạo tu Nhân tộc không biết mắc cái giống gì mà bắt dầu nghe ngóng thông tin về nhà họ Túc, lúc thì hỏi thăm hai vị Túc đại nhân, lúc thì hỏi con của bọn họ.
Thậm chí còn sờ đến tận đài truyền hình, xin tài liệu quay của chương trình. Mấy chuyện này tất nhiên bị Cục Quản Yêu dìm xuống. Không nói hai vị Túc đại nhân vẫn còn rất oai hùng, đến cả nhà tài trợ của họ - Kinh Hạc tiên sinh cũng cố ý dặn dò. Bây giờ sau lưng nhà họ Túc có tới ba tộc lớn chống lưng, đạo tu Nhân tộc không thể can thiệp, chỉ có thể nương theo quan hệ với Cục Quản Yêu, xin hẹn thời gian tới bái phỏng. Tất nhiên là bị hai vợ chồng họ Túc từ chối hết.
"Chuyện này chúng tôi đã hỏi Túc đại nhân, nhà bọn họ thật sự không có trận đồ cổ gì hết, đó chỉ là do con họ có chút thiên phú trận pháp thôi." Quản lý hoàn toàn bó tay: "Quan Chủ, chuyện bái phỏng tôi thật sự bất lực. Nếu Bạch Dương chân nhân có hứng thú thì chi bằng tới hỏi tộc Huyền Hạc. Thêm nữa, nếu các người muốn xem tranh của con họ đến vậy thì có thể kết bạn vx với Túc đại nhân..."
Đạo tu sốt sắng cầu đạo lại không có cửa, nghe ngóng một hồi mới biết Túc Thanh Phong suốt ngày khoe con trên vòng bạn bè. Không phải ảnh con chơi đùa thì cũng là tranh vẽ của con, không chỉ có video, thậm chí còn là full HD.
Chúng đạo tu: Vậy cũng được nữa!?
Thư viện của thôn Tức Linh phải tu sửa nên những ngày này Túc Úc tan học là chui vào phòng làm việc của mẹ học bài, thỉnh thoảng sẽ dẫn Quý Minh và Bạch Quân về. Hai vợ chồng biết được Bạch Quân đang vất vả phụ đạo cho Túc Úc và Quý Minh để chạy nước rút trước kì thi, thành ra mỗi lần anh tới, ba Túc sẽ làm một đống đồ ăn vặt nước trái cây mang vào phòng làm việc.
Ban đầu ba thiếu niên này không chơi chung với nhau, là do một lần Bạch Quân tan học bị mấy thằng đầu gấu chặn đường, đúng lúc Túc Úc và Quý Minh đi ngang qua, tiện tay giúp, quan hệ của cả ba mới thân thiết hơn chút. Thành tích của Túc Úc thật sự quá tệ, Bạch Quân muốn giúp cậu nhóc, thế là đợt này cả ba bắt đầu học chung.
Túc Úc bảo: "Ba làm thêm nước trái cây đi, với sô cô la nữa, thánh học hay ăn cái đó. À đúng rồi, buổi trưa tụi con gọi đồ ăn ngoài nhé. Quán ăn của nhà tiểu yêu chỗ chân núi ngon phết, ba cho con xin số nhà đó đi để con đặt món."
Nếu để Quý Minh phát biểu thì, nhớ ngày đó mượn quyển vở thôi cũng phải đường vòng cứu quốc, giờ được chính thánh học dạy cho tận họng, đây chính là một phút anh hùng đổi lấy hai tháng hưởng phúc, phải cho chứ, phá sản cũng phải cho!
"Bạn giúp các con nâng cao thành tích như thế mà sao con lại cứ vô duyên gọi bạn như vậy hả!" Ba Túc giáo dục Túc Úc, nhưng vẫn nhắn cho cậu nhóc số điện thoại của quán ăn kia: "Người ta không có tên chắc? Bạch Quân Bạch Quân nghe hay như thế."
Túc Úc: "Gọi Bạch Quân nghe không oách bằng thánh học."
Thế là mỗi lần Bạch Quân tới nhà Túc Úc đều được chiêu đãi rất nhiệt tình. Nhiều lần anh phải nói với Túc Úc không cần phiền phức như vậy, nhưng đổi lại là cha mẹ Túc Úc nhìn anh càng thêm hiền từ, buổi trà chiều hôm đó còn thịnh soạn hơn bao giờ hết, nói cũng như không.
Trong lúc học, thỉnh thoảng họ sẽ bắt gặp hai em trai của Túc Úc chơi đùa trong vườn. Phòng làm việc cách âm, nhưng cửa sổ lại đủ rộng để thấy được bên ngoài. Bệ cửa cũng không cao, bên ngoài lại vừa hay có một mỏm đất.
Có lần Bạch Quân làm đề Toán xong, ngẩng lên thấy bé anh trong hai bé song sinh đang bám vào cửa sổ, kiễng chân dòm vào, có vẻ rất tò mò. Anh để ý thêm mấy lần, phát hiện cậu bé này rất thông minh, lần đầu ngó còn phải kiễng chân, đến lần tiếp theo đã biết bưng mấy hòn đá tới kê chân.
Sau vài lần như vậy, hôm khác tới nhà, Bạch Quân bèn cầm theo một cuốn sách Toán cơ bản cho trẻ nhỏ anh tiện tay mua ở hiệu sách. Thấy Túc Lê mon men tới cửa sổ là mang vào phòng dạy đếm. Bé con học rất nghiêm túc, Bạch Quân chỉ cần giảng một lần là hiểu, có thể dễ dàng giải bài toán trong sách.
Quý Minh bảo: "Anh Úc, em cảm giác bé em anh về sau cũng sẽ là một thánh học ấy? Bé tí xíu vậy đã biết đếm rồi. Hồi em tầm tuổi nó chỉ biết ăn ngủ chơi thôi."
"Biết 1+1 là thành thánh học? Thế tao 2 tuổi biết đếm, 3 tuổi bay lên trời này." Túc Úc vung tay điền đáp án, đưa tờ đề vất vả mãi mới làm xong cho Bạch Quân, nói tiếp: "Cố gắng như thế cũng có thấy tao học giỏi được như Bạch Quân đâu."
Quý Minh đồng tình: "Cũng phải. Nhưng học từ sáng sớm đến tối muộn như anh cũng quá dữ. Tiếng Anh hai năm dưới trung bình mà vẫn còn kiên trì học thuộc từ đơn, em đến bái phục anh."
Túc Úc: "Ý mày là gì? Đầu tuần tao làm bài kiểm tra trên trung bình còn gì?"
Quý Minh vội khen: "Đúng rồi, trên trung bình chỉ là khởi đầu, về sau anh chắc chắn sẽ một phát bay lên vị trí thứ 3 toàn lớp."
Túc Úc: "Thế hơi quá, mình phải đặt mục tiêu nhỏ trước, top 10 đi."
Bạch Quân lạnh tanh chấm bài, đưa trả Túc Úc: "Trang này sai hết, làm lại đi."
...
Chớp mắt đã đến ngày quay ngoại cảnh cho . Lần này quay ở khu du lịch dưới chân núi Tức Linh, nằm ở thị trấn nhỏ sát vách, cách thôn Tức Linh một đoạn. Tuần này Trần Kinh Hạc ra nước ngoài công tác nên không thể đến, Phong Yêu thì cuối tuần không đi làm, chỉ có hai vợ chồng chăm hai đứa nhỏ.
Sáng nay Túc Lê ở phòng hoa tu luyện với ba nửa tiếng, sau đó thấy trong nhà lại xuất hiện người lạ cầm máy quay. Cậu đang nắm tay cha, quan sát động thái của mấy người kia, thấy mình đi đâu máy quay chĩa đến đó.
Ba Túc thấy vậy giải thích: "Bé bé, đây là chú hôm nay quay phim cho nhà mình đó, con chào chú đi."
Quay phim? Túc Lê đối diện với cái máy quay đen sì trông rất đáng sợ kia, nói một tiếng chào chú rồi trốn ra sau, dùng cha chắn camera. Sáng nay papa đã nói với cậu là hôm nay cả nhà sẽ tới núi Tức Linh chơi, có cả các bạn khác nữa.
Lúc quay ở trong nhà chỉ có vài người, nên đến địa điểm quay nhìn thấy một đống người, Túc Lê sửng sốt, sau đó nhìn mấy đứa trẻ ở bên cạnh họ. Rất nhiều người tới chào hỏi mẹ cậu, cậu im lặng đứng bên cạnh ba, thầm quan sát bọn họ.
"Bé bé sợ à?" Túc Thanh Phong bế con lên.
Túc Lê lắc đầu, nhân cơ hội này quan sát toàn cảnh. Cậu bỗng thấy một gia đình ở đằng kia, con của họ đang nhìn về phía cậu.
Ánh mắt hai đứa trẻ giao nhau, cậu bé kia quay đi trước, theo cha mẹ vào trong lều vải.
"Anh đó tên là Ngải Khắc." Ba Túc nhận thấy tầm mắt của Túc Lê, giải thích cho cậu: "Ngải Khắc lớn hơn bé Lê 2 tuổi, bé bé nếu thích anh ấy thì lát nữa papa dẫn con tới chơi với anh nha."
Túc Lê ngoảnh đầu nhìn rừng núi tĩnh lặng sau lưng. Vừa rồi đứa bé kia không phải đang nhìn cậu, mà là nhìn núi Tức Linh phía sau cậu.
Phía sau...
Bạch Nhất Niệm mua vé, dẫn Bạch Dương chân nhân bước vào cổng chính. Hai người nhìn thấy một con đường có treo biển hiệu "du khách cấm vào", đằng sau còn có mấy người bảo vệ trông coi, thế là hắn biết mình tìm đúng chỗ: "Chân nhân, chúng ta tới nơi rồi."
Quan hệ của Tam Nguyên Quan với Yêu tộc hết sức bình thường, nhưng Bạch Dương chân nhân bị từ chối lại vẫn nhất quyết tới nhà họ Túc bái phỏng. Bọn họ vừa tới thôn Tức Linh thì nghe người dân nói gần đó đang quay chương trình, Bạch Nhất Niệm có tìm hiểu về nên biết tập 3 sẽ được quay ngoài trời, địa điểm quay ở gần thành phố S. Hắn thông minh kết nối manh mối, dẫn chân nhân tới đây, quả nhiên là chỗ tổ chương trình đang quay.
Chả hiểu sao mà lão tổ tông nhà hắn lại để ý bức vẽ bậy kia thế. Các đạo quan khác đã từ bỏ thương lượng với nhà họ Túc, chỉ có tổ tông nhà hắn thì cứ nói cái gì mà không đủ thành ý, dứt khoát chạy từ thành phố Y tới đây.
Bạch Nhất Niệm muốn vào trong xem, lại bị bảo vệ của tổ chương trình chặn lại: "Chân nhân, bọn họ đang quay chương trình, hay là chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi, đợi họ quay xong rồi lại tới chào hỏi Túc Dư Đường?"
Bạch Dương chân nhân cũng biết tình huống đặc biệt, bèn chọn một gốc cây ngồi hóng mát, nhìn về phía đám người xa xa.
--
11 giờ sáng, phòng giám sát của Cục Quản Yêu đột nhiên nhận được tiếng còi báo động dồn dập. Nhóm nhân viên đang bàn với nhau xem trưa nay đặt đồ ăn ở đâu, thấy gợn sóng kì lạ liên tiếp nhấp nháy trên màn hình thì xanh mặt, vội vàng truyền số liệu cho trưởng phòng.
"Chuyện gì vậy?"
"Hình như linh khí có biến động lạ."
"Lại có Yêu tộc chuẩn bị độ kiếp? Lần trước mới kí giấy cam đoan mà?"
"Không, cái này giống như là có bí cảnh xuất hiện hơn."
"Bí cảnh đã mấy trăm năm không xuất hiện rồi, không thể nào!?"
Trưởng phòng đối ngoại của Cục Quản Yêu vội vàng chạy tới trung tâm giám sát, thấy các giám sát viên đang khẩn cấp xác nhận vị trí có linh khí biến động. Tiếng nhắc nhở tích tích chưa từng ngừng, từng lệnh chuyển giao hiện lên, sau đó khóa mục tiêu vào một khu vực trên bản đồ rộng lớn.
"Sếp ơi, tìm được rồi!"
Trưởng phòng đối ngoại cau mày: "Nơi nào có biến động!"
"Chỗ này cách thành phố S rất gần... Đối diện với yêu sơn có linh mạch." Giám sát viên nhìn định vị không ngừng dao động, cuối cùng cố định ở góc trên cùng bên trái thành phố S, còn hiện ghi chú màu đỏ tươi nhắc nhở hàm lượng linh khí khổng lồ. Y cứng người: "Sếp ơi, 88 điểm linh mạch, đây là khu vực sâu trong vùng núi Tức Linh."
💬 Bình luận chương