"Để nhân viên đi tìm đi, có thể là vẫn ở bên đồng cỏ, màn hình quay Ngải Khắc ở đâu?"
"Thằng bé vẫn ở bên đồng cỏ."
Túc Lê nhắm mắt lại kiểm tra tình trạng xung quanh, sau đó mở mắt ra nhìn về phía Ngải Khắc đang dần đi vào sâu trong núi. Ngải Khắc dường như không nghe được tiếng mọi người í ới gọi mình, tiếp tục tiến lên phía trước. Thậm chí người quay phim nhiều lần muốn xông tới bế cậu bé về, lại không cựa quậy được, chỉ có thể hét toáng lên bảo đứa nhỏ quay lại.
Không ổn.
Đứa bé kia giống như bị yểm bùa, còn có thợ quay phim...
Túc Lê ngẩng lên quan sát tình trạng của núi Tức Linh, tiến lên hai bước mới chú ý tới vòng linh lực mà cha vẽ. Cái vòng tròn này có thể bảo vệ cho cậu và em trai. Túc Lê do dự, sau đó dứt khoát bước ra, trước khi đi bấm pháp quyết trói chân, giữ Túc Minh ở im trong vòng.
"Minh Minh ở đây anh, lát nữa anh về." Không quên dặn dò.
Giây phút bước ra khỏi vòng tròn, cảm giác sền sệt và khô nóng lập tức quẩn quanh. Cậu nhìn thấy Ngải Khắc và thợ quay phim đột nhiên ngã gục ra đất như bị ai rút mất sức.
"Chuyện gì vậy, tự dưng buồn ngủ quá."
"Người tự dưng nặng trĩu."
Nhân viên ở khu vực này cũng đột nhiên ngã hết xuống, người của tổ đối ngoại vội vàng dùng yêu lực hộ tống bọn họ tới vị trí an toàn, vài người khác thì gấp rút bày trận.
"Không ổn, có thể là bí cảnh xuất hiện thật."
"Sao tự dưng lại có bí cảnh, dấu hiệu gì ngắn quá vậy."
"Mau đưa người tới vị trí an toàn, những người khác bày trận phòng ngự, đừng để phạm vi khuếch tán."
Ba Túc đưa hai người lạc trong rừng ra thì thấy vòng linh lực hắn bố trí chỉ còn mỗi Túc Minh, Túc Lê thì ở đằng xa, bên cạnh có một đứa trẻ khác. Hắn vội vàng lao tới, nhưng mới chạy được mấy bước, linh khí bỗng bốc lên ngùn ngụt. Sau đó ầm một tiếng, trước mắt đột nhiên có một cái lồng ánh vàng ụp xuống, từng cơn gió lốc dấy lên, bao phủ cả dãy núi.
"Chuyện gì vậy? Trận pháp từ đâu tới đây?"
"Chưa từng thấy cái này."
Nhân viên tổ chương trình không chống đỡ được sức ảnh hưởng mạnh mẽ của trận pháp đều té xỉu, nhân viên của Cục Quản Yêu đang trấn thủ ở lối vào núi Tức Linh vội vàng chuyển họ sang nơi an toàn, báo cáo lại với cục để những phòng ban khác chuẩn bị tốt xử lý.
Túc Dư Đường chạy tới thấy Túc Thanh Phong đứng bên ngoài trận pháp, bên cạnh chỉ có Túc Minh, không thấy Túc Lê. Chị hoảng sợ: "Thanh Phong, chuyện gì vậy? Bé Lê đâu?"
"Lúc trận pháp ập xuống bé bé vẫn còn ở bãi cỏ đằng kia..." Túc Thanh Phong nhìn cái lồng đột nhiên xuất hiện: "Để anh phá trận, em dẫn những người khác tránh xa nơi này đi."
Túc Dư Đường cau mày: "Trận pháp này rất lạ, xem ra không phải người làm, rất có thể là liên quan tới bí cảnh của núi Tức Linh."
"Giờ không có thời gian quan tâm nhiều vậy đâu, anh phải..." Túc Thanh Phong nhìn phù văn vàng kim bao bọc quanh ngọn núi bỗng thay đổi, chuyển sang một loại phù văn khác khó hiểu hơn, sắc vàng cũng đậm hơn nhiều, giống như một hàng rào không thể phá vỡ. Hắn nghiêm mặt, không tin nổi: "Chẳng lẽ đây là trận kim linh?"
--
Khoảnh khắc ánh vàng phủ xuống, Túc Lê đã định chạy ra ngoài, không muốn bị nó chiếu vào. Nhưng cậu ở trong phạm vi của nó, hoàn cảnh trước mắt lập tức biến đổi, bốn phía hóa thành rừng rậm, không thấy Ngải Khắc, cũng không thấy những người khác.
"Trận pháp à?" Túc Lê ngẩng đầu quan sát, nhưng mà cây ở đây quá cao, cản hơn nửa tầm mắt của cậu. Bé con định tiến về phía trước, chợt nghe được tiếng động, sau đó thấy mấy yêu thú xông ra khỏi rừng, con nào con nấy người đẫm máu.
Chúng tập thể nhìn về phía cậu, mặc dù ánh mắt rất hung dữ, nhưng không con nào dám tiến lên. Thậm chí còn run rẩy, như thể rất sợ cậu, nhưng bất đắc dĩ phải tiếp tục tiến về phía trước.
Không phải yêu, là yêu thú.
Túc Lê dừng bước, thấy được hoa văn kì lạ trong con ngươi của chúng, xác nhận là bầy yêu thú này đã bị người khác khống chế. Yêu thú bị điều khiển dù vẫn e sợ huyết mạch, nhưng chung quy là bị điều khiển. Cậu tụ linh lực vào tay trái, định thả ra chút lửa Phượng Hoàng để uy h**p ---
"Hú ---"
Một tiếng hú vang lên, đám yêu thú bị khống chế thoáng tỉnh lại. Túc Lê dừng thần hỏa, ngạc nhiên nhìn về nơi có tiếng sói tru. Bỗng có một bóng dáng màu vàng xuất hiện bên cạnh, nó hạ thấp người, cắn ống quần cậu.
Túc Lê nhìn thấy chú chó vàng được cậu cứu ở công viên.
Nó vẫn sợ huyết mạch nên không dám tiếp cận Túc Lê, nhưng rồi gắng gượng chống chọi với bản năng, tiến tới cắn ống quần đứa nhỏ, dường như là muốn dẫn cậu đi nơi khác.
"Hú ---" Tiếng sói tru kéo dài, bầy yêu thú kia tiếp tục bị âm thanh này thôi miên.
Con chó ư ử kêu, thúc giục Túc Lê mau đi cùng nó.
Túc Lê suy nghĩ, phất tay thả ra lửa Phượng Hoàng, dọa cho bọn yêu thú lùi lại, sau đó mới theo con chó vào sâu trong rừng.
Đường trong rừng rất phức tạp, chú chó này lại quen thuộc vô cùng, dẫn Túc Lê đi một mạch.
"Gâu gâu." Nó dừng bước, nhìn đứa nhỏ chậm chạp theo sau.
Túc Lê đẩy ra bụi cỏ cao còn hơn mình, ngồi xổm xuống xoa đầu gối: "Mi đi chậm lại đi."
Con chó vàng sốt ruột gâu gâu hai tiếng, tiếng sói tru ở đằng xa vẫn còn văng vằng.
Túc Lê không nhanh không chậm xoa đầu gối đau nhức vì đi quá nhanh, lại phủi vụn cây dính trên người, non nớt nói: "Hông sợ, chúng nó hông dám tới."
Tình huống trong núi Tức Linh không bình thường, vì tiết kiệm linh lực, Túc Lê chỉ đi bộ cùng con chó, tiếng sói tru như hộ tống bọn họ. Túc Lê còn quá nhỏ, đi cũng chậm nên con chó cứ chạy mấy bước phải dừng lại chờ cậu. Một người một chó tới một hang động, những con yêu thú kia không đuổi theo nữa.
"Tại sao lại muốn tới đây?" Túc Lê đứng trong hang, chợt chú ý những cặp mắt xanh biếc trong bóng tối. Cậu vung tay thả ra lửa Phượng Hoàng thắp sáng, thế mới biết trong này có khoảng 10 con yêu thú, mỗi con đều bị thương khá nặng.
Con chó vàng khẽ ư ử, Túc Lê giờ mới hiểu chuyện gì xảy ra.
Trước đó cậu để lại linh lực trong người nó, nên khi cậu xuất hiện ở gần, nó nhận ra ngay, chạy tới muốn cứu cậu báo ơn. Yêu thú đang trốn trong cái hang này gặp phải cảnh ngộ tương tự con chó vàng, đây là nơi trú ẩn của chúng. Nhóm này có một con Lang Yêu trời sinh sở hữu năng lực đặc biệt, tiếng tru của nó có thể khiến kẻ địch mất phương hướng, nhờ thế mà chúng mới yên ổn không bị phát hiện.
Túc Lê nhớ cha cậu từng nói, chú chó này được đưa tới trạm cứu hộ xong lại được thả về núi Tức Linh, về sau Cục Quản Yêu cũng điều tra chuyện của nó. Hóa ra vẫn chưa xử lý xong? Trên người con chó không có vết thương gì, Túc Lê nhìn đám yêu thú bẩn thỉu trốn trong hang, nhìn vết thương là biết chúng sẽ không sống được lâu.
Con chó ư ử trấn an đám yêu thú, nhưng bọn yêu thú thấy nó mang theo một yêu quái xa lạ tới vẫn hết sức sợ hãi. Ban đầu ngửi mùi chúng còn tưởng là đại yêu kh*ng b* nào, kết quả chỉ là một đứa bé, nhỏ xíu xiu, không hiểu sao lại có uy thế đáng sợ như vậy, khiến chúng hoàn toàn không dám tới gần.
Nhất là ngọn lửa mà đứa nhỏ đó thả ra, chứa đầy linh lực bá đạo.
Túc Lê vung tay, Phượng Hoàng Thần Hỏa lập tức bay ra ngoài: "Bây giờ ta không thể cứu bọn mi, nhưng Thần Hỏa sẽ bảo vệ nơi này, bách tà bất xâm, lát nữa sẽ có người tới cứu."
Nhiều yêu thú như vậy, cậu mà chữa trị cho từng con thì sẽ cực kì tốn linh lực, mà bây giờ cũng không tiện. Bên ngoài bị một trận pháp không rõ nguồn gốc bao phủ, muốn cứu được chúng thì cậu phải phá trận.
Túc Lê kiểm tra vết thương của nhóm yêu thú, cho mấy con bị thương nặng nhất chút linh lực để chống đỡ, sau đó rời khỏi hang. Bên ngoài vẫn là rừng cây chọc trời, xa xa còn thấy ngọn Tức Linh bị bao phủ trong mây mù. Cậu tìm một nơi đủ sáng để quan sát phù văn lơ lửng trên trời, thuận theo linh lộ đi một vòng: "Có vẻ như là trận kim linh, nhưng hình như là trận trong trận."
Trận kim linh là trận pháp cao cấp thường gặp ở thời Thượng Cổ, có thể cản vạn vật, người ở trong trận pháp như được thành lũy bảo vệ. Ngược lại, người ngoài trận muốn vào sẽ rất khó. Trận pháp này là loại phòng ngự, giờ nó đang ngăn cách trong và ngoài núi Tức Linh. Để phá trận cần người tu vi thâm hậu, mà trận pháp này còn bao phủ nửa dãy Tức Linh, có khi Kinh Hạc cũng chưa chắc thi triển được...
Trận kim linh không thể dịch chuyển vị trí, chứng tỏ trong núi không chỉ có một trận pháp.
Một mình cậu phá trận là chuyện rất khó khăn, trong núi...
Túc Lê ngẫm nghĩ, tiện tay nhặt một cành cây, vẽ vẽ trên mặt đất. Con chó vàng tiếp tục canh giữ bên cạnh, thấy chỗ đứa nhỏ vẽ linh tinh đột nhiên lóe lên ánh đỏ, sau đó hiện lên mũi tên chỉ đường.
"Đằng kia à?" Túc Lê cầm nhánh cây, định đi theo hướng chỉ, con chó lại đột nhiên nằm xuống cắn ống quần cậu không cho đi.
Túc Lê khựng lại: "Hông sao đâu, mi muốn đi theo ta không?"
--
Bên ngoài núi Tức Linh đã loạn cào cào, tất cả quản lý cao cấp của Cục Quản Yêu đều có mặt. Phạm vi ảnh hưởng của trận pháp quá rộng, đến mức người thường ở quanh đây đều đã hôn mê. Cục Quản Yêu phải phối hợp với các ban ngành có liên quan của Nhân tộc mới giúp ngăn cản tin tức lan truyền, nhưng trên mạng vẫn có các bài thảo luận. May là không có chứng cứ, về sau họ chỉ cần đứng ra bác bỏ là xong.
Trận pháp này không gây ảnh hưởng tới tu sĩ, nhưng người bình thường tới gần sẽ hôn mê. Cục Quản Yêu đã đưa hết người thường tới nơi an toàn, vấn đề bây giờ là trận pháp. Bọn họ đã gọi các tu sĩ am hiểu trận pháp tới hỗ trợ, đụng độ trận pháp có quy mô lớn như vậy là chuyện không ai ngờ.
"Ban đầu chúng tôi tra ra linh mạch có biến động, nhưng dò được 88 điểm linh mạch là máy không chạy nữa, toàn bộ dụng cụ mất linh." Tổ đối ngoại ngăn cản.
"Ơ, cháu bay lộn chỗ à?" Túc Úc vừa đáp đất đã bị cả đống người bao vây. Cậu chàng ngó nghiêng xung quanh: "À cháu là người nhà của khách quý chương trình , nghe nói nơi này xảy ra chuyện. Mọi người có thấy ông Túc Thanh Phong với bà Túc Dư Đường không? Báo với họ giúp cháu là con trai lớn của họ tới, cực kì khẩn cấp."
Nhân viên: "Nơi này cấm người ngoài, là yêu cũng không thể vào."
"À, cháu không phải người nhà tới phá rối đâu, cháu tới tìm người mà." Túc Úc lùi lại mấy bước, nhìn thấy cha mẹ ở đằng kia thì vội vàng chạy tới: "Ba, con mới làm được một nửa bài tập thì trong nhà tự dưng mất điện, trận pháp trong sân cũng hỏng rồi. Mọi người ra ngoài thì cũng không thể tự ý cắt nước cắt điện chứ. Với cả chuyện gì vậy, con tưởng nhà mình tới quay chương trình mà? Sao tự dưng trông như trường quay phim khoa học viễn tưởng thế? Đang quay phim đề tài tận thế à? Toàn là Yêu tộc ở đây."
Người tổ đối ngoại thấy thế nhao nhao nhìn sang tổ trưởng, muốn hỏi gã xử lý chuyện này thế nào.
Tổ trưởng thấy là con trai của Túc đại nhân thì vung tay mặc kệ, tiếp tục nói chuyện với cấp trên: "Trận pháp Thượng Cổ rất hiếm thấy, để cho an toàn chúng tôi cũng đã thông báo với các đại sư am hiểu trận pháp, quyết định chờ họ tới rồi phá trận..."
Gã còn chưa nói hết.
"Túc Úc, đúng lúc lắm, qua đây." Ba Túc đứng cách đó không xa thấy Túc Úc thì vội vàng vẫy: "Qua đây trông Minh Minh, tôi với mẹ anh định đục một cái lỗ ở đây rồi chui vào."
[Tác giả có lời muốn nói]
Cấp trên: ?
Tổ trưởng tổ đối ngoại: !!!! Dừng tay!
💬 Bình luận chương