"Quy tắc đặc biệt." Mộc Tiệm nhíu mày. Lần này tương đương với đặt đoàn đội lên hàng đầu, đối phó với kẻ mạnh như Tạ Hòa Phong cũng dễ hơn. Không đánh bại được Tạ Hòa Phong thì có thể đánh bại hai đồng đội của anh ta để đào thải người.
Sân thí luyện kéo dài một tháng, tu sĩ vào trong này đều nhận được bùa chết thay, có thể chống chọi một đòn tấn công trí mạng. Bùa bị kích hoạt đồng nghĩa với bị loại. Sân thí luyện sẽ kết thúc khi hết thời gian, tất cả các đội còn sống nhận được thẻ bài. Hoặc là khi tất cả thẻ bài đổi mới trên sân đã được nhặt, sân thí luyện cũng sẽ đóng cửa, những đội không có thẻ bài bị đào thải.
Thường thì vòng đầu sẽ kết thúc khi đạt điều kiện đầu tiên, vì thẻ bài đổi mới ngẫu nhiên, rất khó đoán. Nhưng có thể thu hoạch thẻ từ những đội khác, cho nên cướp đoạt chém giết lẫn nhau cũng không hiếm thấy. Phòng quan sát là một địa điểm cực tốt để vạch ra chiến lược phù hợp.
[Chính ra chỗ này được gọi là địa điểm trời ban, nhưng nó cũng dễ thành mục tiêu công kích nhỉ?]
[Vả lại đội của họ đã có thẻ thí luyện, nếu để những người khác biết, chẳng phải đang nói một khi chiếm được nơi này thì không chỉ có phong thuỷ bảo địa mà còn tặng kèm một cái thẻ thí luyện sao.]
[Tôi thấy hơi khó, Túc Lê am hiểu trận pháp thật, nhưng để bố trí trận pháp cũng cần thời gian.]
[Yêu pháp của Thụ Nhân thường luôn gây động tĩnh lớn, nữ tu kia càng miễn bàn, trông yếu vãi. Tôi cảm giác họ không thủ được nơi này.]
[Tôi mới qua bên kia xem, đội của Tạ Hòa Phong hình như cũng đang chạy tới chỗ này.]
Bên trong sân thí luyện, chỗ chân núi bên dưới phòng quan sát xuất hiện thêm một thẻ thí luyện nữa, bị một đội đang chạy tới nhìn thấy, tranh đoạt lập tức bùng nổ. Cũng may vẫn có vài đội tránh đi trận chiến kịch liệt này, tiếp tục chạy lên phòng quan sát.
Mà trên này, Túc Lê bỗng cảm nhận được dao động của trận pháp, ngẩng lên nhìn trời.
Xem ra người bên ngoài bắt đầu ra tay rồi, chỉ e chỗ này...
Cậu tiến lên trước vài bước.
Mộc Tiệm đang quan sát tình thế quay sang nhìn Túc Lê. Bé con đang ăn sô cô la, mắt nhìn về nơi xa, không thèm để ý trận chiến bên dưới: "Chiến lược thế nào? Bọn họ sắp lên đây rồi."
"Không vội." Túc Lê liếc xuống dưới: "Có người đang cản giúp chúng ta mà."
Mộc Tiệm và Lăng Đang thuận theo tầm mắt cậu nhìn xuống, thấy nơi đó lóe lên ánh kiếm. Hóa ra là đội của Tạ Hòa Phong đang chiến đấu với các đội khác: "Nếu đội của Tạ Hòa Phong đi lên thì e là chúng ta không phải đối thủ."
Túc Lê vẫn còn đang nhìn ra phía xa, nghe Mộc Tiệm nói vậy thì hỏi: "Anh ta mạnh lắm à?"
"Rất mạnh." Mộc Tiệm khẳng định: "Ban nãy ta đã quan sát, hai tu sĩ đồng hành với anh ta cũng không hề yếu. Một người thiện côn pháp, một người thiện phù pháp, đều là tu sĩ am hiểu công kích."
Túc Lê "à" một tiếng: "Thế thì càng tốt."
Mộc Tiệm và Lăng Đang nghe thế rất thắc mắc. Tình huống rõ ràng đang rất khẩn cấp, Túc Lê lại vẫn thong thả, như thể dù chuyện có to tát cỡ nào, đặt trước mặt cậu cũng chỉ là chuyện nhỏ, cách xử sự luôn bình thản, không hề xúc động.
[Gì? Tôi đang không hiểu thằng nhỏ này rồi nhé, Túc Lê đang làm gì vậy?!]
[Đúng rồi, Tạ Hòa Phong đã tới sườn núi rồi, thằng bé còn không mau bày trận tìm đường lui cho mình đi?]
[Trò hay sắp mở màn.]
[Cạn lời luôn, ban đầu tôi còn cho là thằng bé thông minh, không ngờ lại bảo thủ tự phụ như thế.]
Lăng Đang không nhịn được hỏi: "Túc Lê, cậu đang nhìn gì thế?"
Túc Lê không đáp, một lúc sau lại hỏi: "Hai người có biết trong đây có tổng cộng bao nhiêu thẻ thí luyện không?"
[Tiểu tiên sinh ăn sô cô la trông cưng quá đi.]
[Hả? Hỏi thế là sao? Thẻ thí luyện?]
[Vãi chưởng?]
Thăm dò quy tắc cũng là một trong những thứ thể hiện độ tự do của sân thí luyện.
Bên trong sân thí luyện sẽ đổi mới bao nhiêu thẻ thí luyện là một ẩn số, chính vì thế tranh đoạt mới càng thêm kịch liệt, việc lấy được thẻ thí luyện càng thêm quan trọng. Một khi số lượng thẻ đổi mới thấp, số lượng đội vào vòng trong cũng sẽ thấp. Hội võ đạo hiện giờ có 200 đội tham gia tranh tài tổ 500 năm, giảm được một nửa là tốt nhất. Nhưng nếu số lượng các đội vào vòng trong quá ít thì cũng sẽ ảnh hưởng tới hướng gió của các vòng tiếp theo.
Tạ Hòa Phong giải quyết xong người ở sườn núi, tiếp tục trèo lên trên. Hai đồng đội phối hợp với anh không có ai là trận tu am hiểu bày trận, cũng không có tu sĩ am hiểu thuật phòng ngự, cái này với họ không phải điều tốt. Thế nên tìm được một nơi dễ thủ khó công càng thêm quan trọng.
Bọn họ dùng trận truyền tống ngẫu nhiên lại vừa hay tới khu vực này, quan sát một hồi phát hiện cái chòi trên sườn núi là tốt nhất. Có rất nhiều đội cạnh tranh với họ, nhưng khi vất vả lên được tới phòng quan sát, Tạ Hòa Phong bỗng có một cảm giác bất an.
Trực giác của anh từ trước đến nay luôn rất chuẩn.
"Tạ đạo hữu, sao không đi tiếp?" Tu sĩ đồng hành với Tạ Hòa Phong không khỏi lên tiếng: "Cậu mới nói muốn chiếm chỗ cao mà?"
Tạ Hòa Phong nhíu mày, đáp: "Đạo hữu đã ở đây, làm gì mà cứ trốn trốn tránh tránh?"
Vừa dứt lời, hai tu sĩ đồng hành với anh đều sững sờ, lập tức cảnh giác quan sát xung quanh. Ở một bụi cây cách đó không xa, một người đàn ông cao lớn bước ra, dẫn theo một cậu bé. Trong tay cả hai không có bất cứ binh khí nào, trông yếu như bún.
Tu sĩ nói: "Tạ đạo hữu, chỉ có hai người này thôi, trước hết giải quyết họ đi."
Tạ Hòa Phong lại giơ tay ngăn cản đồng đội, lẳng lặng nhìn phía đối diện.
[Chuyện gì vậy? Sao Tạ Hòa Phong không ra tay với Túc Lê?]
[Túc Lê đang cố diễn trò đấy à? Ban nãy nó chỉ nói với cái cô Lăng Đang gì kia mấy câu, chẳng thấy chuẩn bị gì hết.]
[Chẳng lẽ Tạ Hòa Phong tưởng là Túc Lê đã bố trí sẵn trận pháp để đấu với mình?!]
Trận tu đang xem phát sóng tập thể nín thở. Tiểu tiên sinh của họ mạo hiểm quá! Đối phương là tuyển thủ hạt giống của hội võ đạo đó, là Tạ Hòa Phong, là thiếu niên Kiếm Tiên đó! Cái danh Kiếm Tiên không phải là đùa đâu, tu vi của anh ta đã vượt xa tu sĩ cùng tuổi, không cẩn thận sẽ bị anh ta cho một kiếm đi đời.
Khi mà tất cả lo ngay ngáy, Túc Lê mở miệng.
"Chân núi còn 7 đội nữa, có 3 đội đang trên đường tới đây. Anh đã giải quyết 2 đội, giờ vẫn còn 3 đội khác đang leo lên ở hai con đường còn lại." Túc Lê thuật lại tình huống hiện giờ, bình thản nói tiếp: "Bây giờ anh đấu với bọn ta thì hại nhiều hơn lợi."
Từ lúc đặt chân lên đây Tạ Hòa Phong đã phát hiện, chắc chắn người tới đây sẽ ngày càng đông. Anh im lặng vài giây rồi nói: "Nếu ta giải quyết cậu trước khi bọn họ lên đây thì sao."
"Anh không chắc chắn." Túc Lê không hề sợ: "Nếu không giây đầu tiên phát hiện bọn ta anh đã ra tay rồi."
Hai tu sĩ khác nghe vậy ngẩn ra, không khỏi nhìn sang Tạ Hòa Phong, lại thấy được vẻ nghiêm trọng trên mặt anh ta. Ban nãy đấu với các tu sĩ khác cũng không thấy Tạ Hòa Phong làm vẻ mặt như vậy, sao giờ gặp đội này rõ là yếu xìu, anh ta lại trở nên cẩn thận như thế.
Túc Lê trông rất thoải mái, đối mặt với họ không hoảng không loạn, còn có thời gian và can đảm trò chuyện cùng Tạ Hòa Phong.
Hai tu sĩ kia cũng trở nên cẩn thận hơn, chẳng lẽ họ đã phán đoán sai?
So với Túc Lê, Mộc Tiệm đang gồng cứng người, từng giây từng phút đề phòng Tạ Hòa Phong công kích. Nhưng Tạ Hòa Phong lại chẳng nói gì hết, thấy thời gian dần trôi, đồng đội của anh ta bắt đầu lo lắng.
[Cái tay Tạ Hòa Phong này bị làm sao thế! Rõ ràng Túc Lê không có bất kì bố trí gì, hắn chỉ cần đánh là thắng rồi.]
[Túc Lê thật sự đáng sợ vậy à? Sao Tạ Hòa Phong cẩn thận vậy!?]
[Má ơi sốt ruột quá đi mất, Tạ Hòa Phong không đánh thì những người khác chuẩn bị lên tới nơi rồi!]
Sau một khoảng lặng dài, cuối cùng Tạ Hòa Phong cũng mở miệng: "Cậu muốn gì?"
Mộc Tiệm nghe vậy lập tức thả lỏng, cúi đầu nhìn Túc Lê bên cạnh, thấy cậu nhóc tiến lên thì dặn: "Cẩn thận."
"Không sao." Túc Lê nhìn về phía Tạ Hòa Phong, nói thẳng: "Đội của anh có ba người, trừ anh ra thì hai người kia đều am hiểu công kích. Ở một nơi rộng như núi Tùng Lâm, một khi ba người rơi vào thế yếu thì rất dễ bị các đội khác hợp tác vây đánh. Cho nên anh rất cần một nơi an toàn để nghỉ ngơi dưỡng sức, đồng thời chúng ta có thể điều chỉnh thế cục cho phù hợp sao?" Tôn lão tiên sinh nhìn về phía Minh Chủ: "Cái này ta không cần Minh Chủ phải cho phép, chỉ dùng thân phận thành viên của ban tổ chức là đủ. Việc này là hợp tình hợp lý."
Đại sư trận pháp nhíu mày: "Hợp lý chỗ nào?"
"Lão phu nhớ rằng quy định đặt ra, khi trong sân thí luyện xuất hiện tình trạng tu sĩ tụ tập, chúng ta có quyền thay đổi vị trí đổi mới của thẻ thí luyện." Tôn lão tiên sinh đặt tay lên gậy chống: "Đoạn sườn núi này có tới gần 30 đội tụ tập, ném ra 3 cái thẻ thí luyện cũng không đủ, sao? Theo lý mà nói, nơi này có thể ném thêm 2 thẻ nữa."
Đại sư trận pháp nghẹn lời. Cái này đúng là phù hợp với quy định, nhưng nếu không phải lão già này ném cái thẻ thứ hai vào đây thì làm sao lại khiến tu sĩ trong sân phát hiện, từ đó dẫn tới nhiều người tụ lại hơn!
Ông không khỏi nhìn Túc Lê trong sân thí luyện, lão già họ Tôn kia rõ ràng là cố ý gây khó dễ.
Bên trong sân thí luyện.
Tạ Hòa Phong nghe vậy không khỏi nói: "Hai thẻ?"
Sân thí luyện rất rộng, thế mà đoạn sườn núi này có tới hai thẻ.
"Không chỉ có vậy. Người tới càng đông, thẻ thí luyện sẽ xuất hiện càng nhiều." Túc Lê rất thản nhiên, như thế cục diện khẩn cấp bây giờ trong mắt cậu chả là gì: "Sân thí luyện suy cho cùng vẫn là trận pháp do người bố trí, đồng thời xuất hiện hai thẻ cùng một chỗ là do người quản lí trận pháp cố ý. Nơi này chẳng mấy chốc sẽ trở thành chiến trường cướp đoạt. Tuy nói là dễ thủ khó công, nhưng cũng khó mà chống chọi với cả trăm người bao vây."
"Ta có ý tưởng này, đạo hữu có ngại nghe một chút không?"
💬 Bình luận chương