Bên trong sân thí luyện, Tạ Hòa Phong đứng chờ, hai tu sĩ đồng hành thì lo lắng nhìn xuống đường mòn bên dưới. Thời gian càng trôi, họ càng thấp thỏm.
Cuối cùng có người không nhịn được lên tiếng: "Những nơi khác trong sân thí luyện cũng có thẻ thí luyện, thằng nhóc đó hứa hẹn một cái thẻ để lừa chúng ta ở lại đây mạo hiểm, sơ sẩy một cái là sẽ toi công..."
"Đúng rồi đó. Đã thế nó cũng không nói tỉ mỉ kế hoạch cho chúng ta nữa, chỉ bảo cả ba đứng đây. Lỡ thằng lỏi đó lừa bọn mình thì sao?"
"Nếu cậu ta muốn ra tay thì đã không lải nhải nhiều như vậy." Tạ Hòa Phong hơi cúi đầu nhìn trận văn thoắt ẩn thoắt hiện dưới chân: "Vừa rồi chỉ cần chúng ta từ chối, e là muốn rời khỏi đây cũng rất khó khăn."
Tu sĩ kia sững sờ: "Nhưng Túc Lê mới xin chúng ta hỗ trợ mà?"
"Không phải xin, mà là thăm dò. Và có vẻ như chúng ta đã đạt tiêu chuẩn."
Trực giác của Tạ Hòa Phong luôn rất chuẩn, vô số lần gặp nghịch cảnh đều nhờ trực giác trời sinh nhạy bén mà anh sống sót được. Đứa bé kia trông vô hại như vậy, thực tế đã bày sẵn thiên la địa võng. Anh không khỏi tập trung quan sát thằng bé, lại thấy cậu nhóc lấy từ ba lô ra một thanh sô cô la, cắn một cái. Túc Lê có vẻ thờ ơ với mọi chuyện, nhưng anh luôn có cảm giác, đứa nhỏ này đang nhìn tất cả mọi người.
"Xong rồi." Túc Lê ăn xong sô cô la, quay sang nói với Tạ Hòa Phong: "Chúng ta rất may mắn."
Tạ Hòa Phong ngẩn người, may mắn?
-
Người xem bị ban tổ chức "giở trò" chỉ có thể nhìn toàn cảnh sườn núi, nhưng dần dà, họ phát hiện góc quay đang tiến gần hơn, cuối cùng tập trung vào con đường mòn dẫn lên phòng quan sát. Nơi đó có một đội đã mất một người, hai người còn lại cũng thương tích chồng chất. Nháy mắt sau, một người hóa thành khói đen biến mất.
[Vãi nồi? Tự dưng biến mất hết rồi!?]
[Chuyện gì xảy ra vậy? Có ai giải thích giùm được không?]
[Mấy ông có nhận ra không... Người trên sườn núi tự dưng giảm hẳn.]
Khi góc quay một lần nữa trở lại sườn núi, người xem phát hiện có vài đội đột nhiên rất trầy trật. Rõ ràng họ không gặp đối thủ, lại cực kì cảnh giác xung quanh.
[Đây là stream hội võ đạo đúng không...? Cảm giác như đang xem phim kinh dị ấy.]
[Lạ vậy?! Núi Tùng Lâm còn ăn thịt người à?]
[Ban đầu có nói là trận pháp trong sân thí luyện sẽ ngẫu nhiên tạo chướng ngại đúng không? Không phải là do mấy trận pháp đó à?]
[Tất nhiên là không rồi, lầu trên không thấy Tạ Hòa Phong và đồng đội đều leo lên bình thường à? Nếu có vấn đề thì không đời nào mấy người đó không phát hiện.]
[... Ơ? Thế không phải là do Túc Lê làm à?]
Thời gian dần trôi, người xuất hiện trong ống kính ngày càng ít. Sau rất nhiều nỗ lực của người điều khiển máy quay, người xem cuối cùng cũng thấy rõ hiện trường. Dây leo của Thụ Nhân, đạo phù của phù tu... Rồi ánh kiếm chợt lóe, họ hiểu ra.
[Trên mặt đất có trận pháp!]
[Vãi, mấy thứ này từ đâu ra đấy?!]
[Đám Tạ Hòa Phong đang nấp ở một nơi gần đó! Hay lắm, tốc độ nhanh thật.]
Ban tổ chức, mấy tu sĩ ngồi đây thấy thế không khỏi nhíu mày. Họ cũng không theo kịp, chỉ thấy từng đội ở sườn núi lần lượt biến mất.
Tôn lão tiên sinh càng là không kìm nén được đi tới trước bàn cát: "Con yêu quái đó giở trò gì rồi?"
Lời này vừa ra, mấy đại năng Yêu tộc đứng dậy: "Tôn lão đầu, nói năng tôn trọng một chút."
"Các vị đừng sốt ruột." Minh Chủ hỏi trận tu: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Trận tu tập trung quan sát tình huống trận pháp trong sân thí luyện, hoảng hốt giải thích lại: "Sân thí luyện là một đại trận pháp, trong đó có vô số trận pháp nhỏ. Ta mới kiểm tra, vừa rồi chỗ đó đột nhiên có một trận pháp nhỏ hoạt động, phạm vi của nó có thể bao phủ hơn nửa sườn núi."
Trận pháp đó là một trận truyền tống cỡ nhỏ, gọi là Càn Khôn Na Di. Khi cần thiết có thể kích hoạt để đảo lộn tiết tấu của các đội, khiến người trong đội bị phân tán, từ đó gia tăng độ khó của thí luyện.
Minh Chủ hỏi: "Khi nào?"
"Ngay khi tiểu tiên sinh tiến vào sân thí luyện..." Trận tu cũng rùng mình: "Mà giờ, trận pháp đó đã thoát khỏi sân thí luyện, không do chúng ta khống chế nữa."
Tu sĩ khác sững sờ: "Nghĩa là sao?!"
Trận tu giải thích: "Tiểu trận Na Di đã thoát khỏi khống chế của chúng ta, tiểu tiên sinh bắt cóc nó rồi."
Bắt cóc trận pháp?! Đây là hội võ đạo đó, một trận pháp của hội võ đạo lại bị thí sinh tham dự lấy mất.
"Cái này mà nói ra thì đúng là mất mặt ban tổ chức chúng ta." Một vị lão giả vuốt râu cười bảo: "Xem ra các vị nói không sai, bỏ đứa nhỏ đó vào sân thí luyện đúng là sai lầm."
Trận tu cho hiển thị phạm vi trận Na Di bao trùm để tu sĩ ở đây nắm được rõ hơn.
Minh Chủ nhíu mày: "Tạ Hòa Phong tới cửa làm đao cho cậu nhóc đó."
"Đâu chỉ có vậy? Trận pháp này hoàn toàn không có lực sát thương, Túc Lê bỗng dưng có 3 thanh kiếm trong tay." Một Yêu tộc mặc áo đen cười nói: "Còn là người nào đó ra tay biến cục diện thành như hiện tại."
Mặt mày Tôn lão tiên sinh càng sa sầm, giơ tay định kích hoạt trận pháp tiếp, nhưng một người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh bắt lấy tay lão ta.
"Thanh Điểu, ngươi có ý gì?" Tôn lão tiên sinh cả giận.
Thanh Điểu mỉm cười: "Tôn lão tiên sinh, đây là lần thứ hai ngài lấy việc công giải quyết việc tư, bằng chứng rành rành rồi."
Tôn lão tiên sinh thu tay lại: "Ngươi có ý gì?"
Thanh Điểu cười bảo: "Không có ý gì hết. Đại nhân nhà ta nói đã mời cục công chứng của giới tu đạo tới dưới lầu. Tình huống vừa rồi trong sân thí luyện đã được camera quay lại hết. Sao? Tôn lão tiên sinh còn muốn thử thêm lần nữa không?"
-
Một bên khác, dưới yêu cầu mãnh liệt của người xem, góc quay cuối cùng cũng đổi tới phòng quan sát. Những người khác đã đi mất, chỉ còn mỗi Túc Lê ngồi dưới gốc cây, tay cầm máy tính bảng, hết sức nhàn nhã lướt lướt. Cậu bé trông thư thái vô cùng, như thể vào đây để cắm trại, chém giết bên dưới chẳng liên quan gì tới mình. Máy quay phóng to vào máy tính bảng, màn hình hiện những hình ảnh kì quái.
Mưa đạn tự dưng im lìm một hồi, cho đến khi một bình luận bay vút qua ---
[Cậu ấy đang chơi Happy Elements* à...]
*Happy Elements là một công ty game khá nổi tiếng bên Trung, ví dụ như trò anipop xuất hiện thường xuyên trong các bộ truyện chính là của nhà này =))))))))
Người xem bị trận pháp ở sườn núi dọa cho hết hồn, giờ nhìn máy tính bảng trong tay Túc Lê, giữa ban ngày mà mồ hôi lạnh đầm đìa.
Đại học Thủ Đô vừa kết thúc chương trình học buổi chiều, Túc Úc chạy từ lớp ra sốt sắng mở điện thoại xem livestream. Stream chưa kịp tải, điện thoại đã hiển thị cuộc gọi đến từ cha mình.
Túc Úc: "Gì đó ba, con đang xem livestream mà, ba đừng gọi nữa."
Ba Túc: "Nguyên một ba lô đồ ăn vặt kia là sao hả!? Sô cô la?! Anh mua cho bé bé hả?"
Túc Úc nghe thế lập tức rén: "Vâng? Con mua cho nó mấy cái thôi mà."
Ba Túc bóp chặt nắm đấm, màn hình TV trong phòng khách đang chiếu cảnh Túc Lê mukbang đồ ăn vặt, còn đặc tả cái ba lô trước người, bên trong có đủ loại bánh kẹo, sô cô la...
Túc Minh nuốt nước bọt: "Papa, hôm nay con ăn kẹo được không?"
"Anh gọi đó là mấy cái hả? Ba không cấm các em ăn, nhưng mà không được ăn nhiều! Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi là không được chiều em nó như thế." Ba Túc thấy Túc Lê vèo cái ăn hết một thanh kẹo sô cô la, đau đớn vô cùng: "Anh không biết là con thỏ yêu ở sát vách nhà chú Phong Yêu vì ăn nhiều bánh kẹo quá nên bị sâu răng sao! Anh lại còn mua cả ba lô đồ ngọt cho em anh!"
💬 Bình luận chương