[Thật ra tôi hết căng thẳng rồi.]
[Ừ ý không hiểu sao tự dưng Phật hẳn.]
Tạ Hòa Phong sửng sốt, nhưng Túc Lê lấy máy tính bảng ra cũng chẳng làm gì khác, vừa cầm xiên thịt vừa gẩy gẩy, hết sức thoải mái. Các tu sĩ khác thấy vậy đành ngồi xuống, chỉ là ánh mắt thỉnh thoảng lại lia tới chỗ Túc Lê, chưa yên tâm lắm. Người xem có góc nhìn Thượng Đế nên có thể thông qua góc quay khác thấy tình hình trên sườn núi, bốn máy quay có một cái ngẫu nhiên tới đây, đám Tôn Hách Vũ vừa leo lên đã bị dịch chuyển về lại chân núi.
[Tự dưng tôi thấy thật ra cũng đâu có gì?]
[Vèo cái biến mất rồi?!]
[Vô nghĩa thật, còn không bằng xem mukbang.]
Đêm đã buông xuống, sân thí luyện càng thêm nguy hiểm.
Tôn Hách Vũ gặp tình huống này lập tức châm chọc trận tu cùng đội: "Sao bảo chỉ là một trận Na Di thôi mà? Sao chúng ta lại trở về chân núi rồi?"
Trận tu quan sát tình huống xung quanh rồi thảo luận với nhau, cuối cùng một người nói với gã: "Trận pháp này đã bị người cải tạo, xem ra không phải là trận pháp của sân thí luyện, rất có thể chúng ta đã gặp tiểu tiên sinh."
Trận tu còn lại cũng nói: "Buổi chiều gặp mấy đội kia tôi cũng thấy lạ, mà biến động của trận pháp này rất khác so với dự đoán ban đầu. Nếu chủ trận là tiểu tiên sinh thì chúng ta tốt nhất là tránh đi."
Tôn Hách Vũ bất mãn: "Bọn mi không nghe tụi nó nói là trên núi này có hai thẻ thí luyện à!? Chúng ta đã tìm khắp quanh đây rồi cũng không thấy thẻ thí luyện, đây chỉ là ai đó dùng trận Na Di để đánh lạc hướng thôi."
Hai trận tu muốn rút lui, Tôn Hách Vũ lại khăng khăng tiến lên, cân nhắc chuyện 3 người là một đội, họ đành phải theo gã.
[Tên Tôn Hách Vũ này bị cái gì vậy?!]
[Tôi cũng thấy dở hơi, rõ ràng bình thường thế mà tự tin quá nhỉ.]
[Có ai phổ cập giùm tên này là ai được không? Sao chưa nghe tên bao giờ?]
[Con cháu nhà họ Tôn chứ ai. Nhà họ Tôn cũng chả có gì ghê gớm, ngoài Tôn lão tiên sinh ra thì những người khác đều rất bình thường.]
[Nghe nói cậu Tôn Hách Vũ này là thiên tài xuất sắc nhất trong mấy trăm năm qua của nhà họ Tôn, tôi cũng không rõ cậu ta với Tạ Hòa Phong thì ai mạnh hơn.]
Dân mạng thấy có người giới thiệu về Tôn Hách Vũ, xốc lại tinh thần xem tiếp. Kết quả hứng thú mới lên được vài phút đã thấy đám Tôn Hách Vũ lại bị đá về dưới chân núi. Mấy lần như vậy gã bắt đầu thẹn quá hoá giận, trốn tránh trách nhiệm, đổ hết tội lên đầu hai trận tu. Hai trận tu nhìn Tôn Hách Vũ, không tỏ vẻ gì. Họ coi Tôn Hách Vũ như đồng đội mới cùng gã nhiều lần xông vào phá trận pháp, gã chẳng biết điều thì thôi còn đổ hết lỗi cho họ.
[Ờmmmmm thằng cha này hãm vãi!]
[Hóa ra không phải thiên tài nào cũng tốt tính.]
[Ọe, bãi rác nào đây, hai trận tu cố gắng thế rồi còn muốn gì.]
Lần này hai trận tu không chịu đi nữa, Tôn Hách Vũ tức tới nỗi thở phì phò. Gã nhìn sườn núi, cuối cùng lấy ra bảo bối định cứng rắn phá trận. Tôn Hách Vũ là tu sĩ Kim Đan, nếu là bình thường thì một đòn của gã có thể san bằng một ngọn núi. Nhưng nơi này là sân thí luyện, khó khăn chồng chất khó khăn, còn ẩn giấu đủ loại nguy hiểm. Một khi phá hoại cảnh vật thì sẽ mang lại tai họa còn lớn hơn.
[Vãi vãi vãi, Tôn Hách Vũ điên rồi hả!?]
[Trận pháp liệu có chịu nổi không!?]
[Bé bé đừng ăn nữa, có người bắn nhà mình kìa!]
Bên phòng quan sát, cái tay nghịch máy tính bảng của Túc Lê dừng lại: "Ồ?"
Các tu sĩ luôn chú ý động tĩnh của cậu tức khắc lo lắng nhìn sang, bọn họ cũng cảm nhận được linh khí đang nhảy nhót, dường như có chuyện sắp xảy ra: "Gì vậy!?"
"Không có gì, có người tới hiến mạng thôi." Túc Lê thành thạo vạch hai đường trên máy tính bảng, xiên thịt trong tay cậu chỉ còn que trúc, bèn ngẩng lên nhìn mọi người: "Thịt nướng xong chưa?"
Tạ Hòa Phong đặt nguyên cả mâm thịt nướng xuống trước mặt cậu: "Đây."
Túc Lê cầm một xiên lên: "Cảm ơn."
Hai trận tu có muốn cản cũng không kịp, Tôn Hách Vũ đã tụ linh đánh vào sườn núi. Linh lực kinh thiên động địa sắp va chạm với sườn núi bỗng bị một cái lỗ đen xuất hiện trên không trung nuốt vào, sau đó cái lỗ mở ra sau lưng Tôn Hách Vũ, trả lại hết cho gã. Bùa chết thay lóe sáng, trời đêm còn nở rộ vệt sáng như là pháo hoa.
Các tu sĩ vốn quanh quẩn gần đó vận chuyển trận pháp. Trước đó tiểu tiên sinh sử dụng trận Na Di đã tiêu hao rất nhiều linh lực, chiêu này của Tôn Hách Vũ coi như là tặng linh lực cho cậu ấy. Mức độ nguy hiểm của nơi này hiện giờ có thể nói là cao nhất trong cả sân thí luyện."
Minh Chủ suy tư: "Yêu tộc phản tổ thật sự lợi hại đến vậy sao?"
"Lợi hại không chỉ là phản tổ, mà trước giờ chưa yêu nào phản tổ lại được truyền thừa trận pháp. Ngài xem các yêu quái phản tổ của Yêu tộc, có ai không phải tu sĩ đứng trên đỉnh." Đại sư trận pháp nói: "Nhưng cái mạnh của tiểu tiên sinh không chỉ là truyền thừa phản tổ, mà là cậu ấy có thể linh hoạt vận dụng nó. Minh Chủ, bây giờ cậu ấy mới chỉ có mấy tuổi, e là trận pháp của giới tu đạo chúng ta thật sự sẽ phục hưng."
[Tôi thấy pháo hoa mà như thấy ảo giác vậy.]
[Tôi cũng thế, giờ thấy Túc Lê là tôi sợ.]
[Thằng bé ngây thơ mà cũng đủ tàn nhẫn.]
[Cái này thì tàn nhẫn gì?! Em ấy không phản kích thì người gặp nạn là ẻm chứ ai.]
[Tôi vẫn không hiểu tại sao Tôn Hách Vũ phải mạo hiểm như vậy, hắn không thấy những người khác đều chạy à? Lại còn cố chấp chạy lên chịu chết.]
Cùng một nghi vấn thoát ra từ miệng Lăng Đang. Pháo hoa đã tắt, cả đám người vẫn không bình tĩnh nổi, là Túc Lê nói thịt nguội rồi họ mới tỉnh một chút, đờ đẫn ăn thịt.
Lăng Đang không khỏi hỏi: "Tại sao họ phải mạo hiểm như vậy? Sau trận chiến hồi chiều thì họ hẳn phải biết bên chúng ta có 6 người chứ, còn có trận pháp nữa... Đâu cần phải liều như thế?"
"Vì sốt ruột." Túc Lê ăn nốt miếng thịt cuối cùng: "Chị còn nhớ những gì ta nói hồi chiều không? Ta hỏi là, mọi người có biết trong sân thí luyện có tổng cộng bao nhiêu thẻ không?"
Lăng Đang hồi tưởng: "Hình như cậu có hỏi cái này, nhưng lúc đó cậu cũng không đưa ra đáp án."
"Vì khi ấy ta chưa chắc, nhưng giờ ta có thể xác định." Tay Túc Lê hất một cái, màn hình máy tính bảng hiện lên bản đồ núi Tùng Lâm, trên đó chiến đấu nên gặp trường hợp này thường sẽ rất cẩn thận. Nhưng bị ngăn cản mà họ vẫn nhất quyết lên núi, chứng tỏ họ rất cần thẻ thí luyện của chúng ta." Túc Lê vẽ một đường: "Từ hồ tới đây chỉ có một con đường này, nhưng dọc đường họ đều không thấy thẻ thí luyện, chứng tỏ hiện thực có sai lệch với tính toán. Lại căn cứ vào tình huống ở hồ, tiếp tục phỏng đoán ---"
"Chỉ có ngần này thẻ thí luyện."
Màn hình mất một nửa chấm đỏ, chỉ còn lại vỏn vẹn 30 chấm.
"Thế nên họ mới sốt ruột." Túc Lê tổng kết: "Bởi vì hai trăm đội, chỉ có 30 thẻ thí luyện."
[Sao không ai bình luận gì hết vậy!?]
[Vì tôi cảm thấy cậu ấy nói đúng.]
[Ban nãy tôi kiểm tra mấy góc nhìn khác, cậu ấy nói đúng đó, có mấy chấm còn tương ứng với vị trí của thẻ thí luyện, đúng là rất ít.]
[Tưởng đây chỉ là dự đoán?]
[Dự đoán thì tôi vẫn tin. Thật đáng sợ, 200 chỉ lấy 30, mà 2 cái trong tay Túc Lê rồi.]
[Năm nay số lượng tu sĩ vào vòng thứ hai... Quá ít.]
Từ lúc Túc Lê nói ra số lượng thẻ thí luyện là người xem bắt đầu im re. Ban tổ chức chưa công bố số lượng thẻ thí luyện, nhưng từ các góc quay thì có thể thấy đúng là chúng rất ít. Góc máy chính, bạn nhỏ ăn uống no nê đã chui vào lều vải, mấy người bên ngoài thì tiếp tục thảo luận. Rất nhiều tu sĩ xem livestream bị Túc Lê dọa, bắt đầu tìm kiếm tư liệu về cậu.
Giới đạo tu có hệ thống bách khoa đặc biệt, có thể xem hồ sơ của tu sĩ đã đăng kí trên đó.
Các tu sĩ tìm một hồi, ngoài những thông tin đã biết ra thì chỉ còn một chương trình giải trí với một bộ phim.
Các tu sĩ: Gì đây?
Một bên khác, Túc Dư Đường vào núi quay phim vừa kết thúc một ngày làm việc, trở lại khách sạn lập tức cày livestream của con trai. Trợ lý Tiểu Lâm mang giấy tờ tới, vừa đi vào vừa nói: "Chị Đường, chiều nay không biết có chuyện gì mà rất nhiều bên gọi điện hỏi về Lê Lê, có mấy công ty lớn còn muốn hợp tác."
"Từ chối hết." Mẹ Túc đang đắp mặt nạ nói chuyện điện thoại: "Đúng, nhà họ Tôn, dạy cho một bài học là được."
Sau đó cúp máy.
Trợ lý Tiểu Lâm nói tiếp: "Chị Đường, đồ chị đặt chuyển phát nhanh chất đầy dưới lễ tân rồi, họ mới hỏi em xử lý thế nào... Chị Đường? Chị Đường?"
Mẹ Túc mải nhìn bé con trong màn hình, nhíu mày.
Quần áo của bé bé là chị mua, mỗi món đều được chọn lựa tỉ mỉ, thậm chí còn soạn sẵn cách phối, mỗi bộ gấp gọn trong một túi riêng.
Bạn nhỏ trên màn hình mặc đồ thể thao trẻ em màu trắng đen, đội mũ lưỡi trai màu đen, càng nhìn càng đáng yêu. Nhưng tại sao lại đeo một cái ba lô màu đỏ hả!?
Mà trên cái ba lô đó còn treo lủng lẳng một con khủng long màu xanh nữa chứ??
[Tác giả có lời muốn nói]
Mẹ Túc: Chẳng lẽ mình đã sai khi mua cho bé bé ba lô màu đỏ?
Một bên khác, Túc Úc ở căn hộ của mình kéo Bạch Quân xem stream chung, chỉ vào khủng long nhỏ trên màn hình: Ông thấy không, cái này tôi mua đấy, ngầu ha.
💬 Bình luận chương