Trở lại khách sạn, Túc Lê thư thái tắm một hồi, sau đó ngồi trên giường nhìn bản đồ mà Trần Kinh Hạc với Ly Huyền Thính mang về. Cái bản đồ này đã có lịch sử mấy ngàn năm, cộng với tin tức Kinh Hạc điều tra được, có thể khẳng định nó là bí cảnh thời kì giới tu đạo loạn lạc.
"Nếu đã có ngần đó thông tin thì cái này hẳn là đúng." Túc Lê nhìn bản đồ một hồi, lại nói: "Thật ra cũng hơi khó để biết, vẫn phải đợi bí cảnh mở ra mới có thể động thủ." Nói xong cậu chú ý Kinh Hạc cứ nhìn mình mãi, thắc mắc hỏi: "Sao vậy?"
Livestream không thấy rõ, đến khi người ngồi trước mặt, cảm giác này mới càng mãnh liệt.
Trần Kinh Hạc im lặng một hồi mới đáp: "Mới có mấy tuần không gặp, Phượng Hoàng đại nhân gầy rồi."
Túc Lê: "..."
Cậu quay sang hỏi Ly Huyền Thính: "Có hả?"
Ly Huyền Thính cũng gật đầu.
Túc Lê giơ tay lên, nghi hoặc: "Gầy chỗ nào?"
Trần Kinh Hạc: "Chỗ nào cũng gầy."
-
Giai đoạn thứ hai của hội võ đạo đầu tháng 10 mới bắt đầu. Lịch ban đầu là giữa tháng 10, không ngờ giai đoạn 1 kết thúc quá sớm, chưa tới tháng 10 đã xong rồi. Thời gian nghỉ ngơi hội võ đạo đặt ra cho tu sĩ có hạn, chỉ được 5 ngày.
Liên Minh Trận Tu tranh thủ 5 ngày này đưa bái thiếp cho Túc Lê, nhưng mà đương sự đã ra ngoài từ sớm.
Gần đây núi Tùng Lâm có rất nhiều khách du lịch, tháng 10 có tuần lễ vàng, rất nhiều người sang đây chơi, tất cả khách sạn trong ngoài núi Tùng Lâm đều kín phòng. Đang là thời gian nghỉ ngơi nên các tu sĩ tham dự hội võ đạo cũng tranh thủ đi quanh thăm thú, thỉnh thoảng sẽ gặp được gương mặt quen. Khu du lịch ở chân núi Tùng Lâm có rất nhiều nơi bán đặc sản, các tu sĩ đi tới đây nhanh chóng nhận ra hai bóng dáng đặc biệt trong biển người.
Bạn nhỏ mặc bộ đồ mới, không đeo ba lô, cùng một cậu bé khác chen trước gian hàng nói chuyện với chủ tiệm.
Xung quanh có rất nhiều tu sĩ, liếc mắt một cái là nhận ra đứa bé lùn hơn là tiểu tiên sinh Túc Lê thiện trận pháp tới nỗi được phong thần ở trên mạng. Cậu vẫn là điệu bộ thong thả, dẫn theo một cậu bé khác. Các tu sĩ vốn định đi tới chào hỏi bỗng dừng bước, luôn có một cảm giác rợn tóc gáy, lại khó mà miêu tả được nó đến từ đâu.
"Ra chào người ta không?"
"Mày dám đi không? Có khi quanh cậu ta có cả đống trận pháp ấy."
"Má, thế thì khác nào bảo không được tới gần cậu ta trong bán kính 5 mét?"
"Làm gì tới nỗi, mày không thấy đầy người đi ngang qua cậu ấy à?"
Đám người đùn đẩy cho nhau, cuối cùng chẳng ai tiến lên. Chỉ có Lăng Đang và Mộc Tiệm tới chào hỏi.
Lăng Đang và Mộc Tiệm ra khỏi sân thí luyện hẹn nhau đi ăn, vốn là định rủ Túc Lê nữa, nhưng vì Túc Lê nói muốn nghỉ ngơi nên họ đành thôi. Cả hai đều là loại hình kiệm lời, mấy hôm đồng hành trong sân thí luyện thì phát hiện khá hợp cạ, thế là hôm nay hẹn nhau ra ngoài mua đặc sản, không ngờ lại gặp Túc Lê ở ven đường.
Túc Lê và Ly Huyền Thính đi mua nguyên liệu nấu ăn, mua xong đi ngang qua đây nên tiện đường vào xem.
Cậu rất có thiện cảm với hai vị đồng đội tạm thời này, thấy họ cũng chào hỏi, nói chuyện đôi câu.
"Đây là anh của cậu à?" Mộc Tiệm nhìn sang Ly Huyền Thính.
Túc Lê thoải mái giới thiệu: "Là anh của ta, anh ấy tên là Ly Huyền Thính."
Lăng Đang rất bất ngờ: "Anh cậu không võ đạo à?"
"Không, anh ấy không có hứng thú với hội võ đạo." Túc Lê và Trần Kinh Hạc thương lượng xong mới quyết định không để Ly Huyền Thính tham dự. Ly Huyền Thính không hẳn là yêu, lại cũng không phải người. Nếu cẩn thận kiểm tra sẽ không cảm nhận được sự sống từ hắn, dù sao cũng chỉ là thần hồn bám vào xương rồng. Tham dự hội võ đạo có tỉ lệ bại lộ quá lớn.
Với cả Túc Lê còn có thể dùng phản tổ để giải thích, Ly Huyền Thính mà ra tay thì chịu.
Lại nói thêm mấy câu, chủ quán đưa kẹo bông cho hai bạn nhỏ: "20 đồng nhé."
Lăng Đang vội vàng tiến tới định đưa tiền, kết quả một cái di động giơ lên.
Ly Huyền Thính thuần thục quét mã: "Rồi ạ."
Mặc Tiệm nói: "Ta với Lăng Đang định đi ăn, các cậu có muốn đi chung không?"
Lăng Đang gật đầu: "Lúc ở sân thí luyện nhờ có cậu chăm sóc, lần này để ta mời cậu ăn một bữa."
"Ta nhận tấm lòng là được rồi." Túc Lê cười: "Để khi khác, trưa nay Huyền Thính sẽ nấu cơm cho ta."
Túc Lê và Ly Huyền Thính mua đồ xong thì quay trở lại khách sạn. Lăng Đang nhìn hai bạn nhỏ sóng vai đi xa dần, không khỏi nói: "Nhỏ vậy đã biết nấu cơm rồi ư?"
"Không biết, nhưng đứa trẻ đó rất mạnh." Ánh mắt Mộc Tiệm trở nên nghiêm trọng, cảm giác run rẩy đó còn chưa tan.
Đứa bé kia cao hơn Túc Lê một cái đầu, mặc trang phục khá giống với cậu, tóc hơi dài. Rõ ràng không nói lời nào lại có sự hiện diện cực mạnh. Mộc Tiệm là tộc Thụ Nhân, trời sinh cực nhạy cảm với nguy hiểm. Giây phút nhìn thấy Ly Huyền Thính, trong lòng gã đã có một cảm giác e ngại kì lạ, như thể hình hài đứa trẻ kiệm lời đó chỉ là giả, thực tế hắn là một sự tồn tại nguy hiểm hơn rất nhiều.
Lăng Đang sửng sốt, ánh mắt nhìn hai đứa trẻ kia đã thay đổi: "Không thể nào?"
-
"Giai đoạn thứ 2 là thi thế mạnh à?" Ly Huyền Thính nghiêng đầu nhìn Túc Lê: "Kinh Hạc bảo ngươi báo trận pháp."
Giai đoạn thứ hai của hội võ đạo chính là giai đoạn mà Trần Kinh Hạc và Túc Lê lo lắng nhất. Giai đoạn này thử thách thế mạnh của tu sĩ. Thí sinh cần phải đăng kí hai môn trên danh sách mà hội võ đạo đưa ra, sau đó sẽ làm bài thi về hai môn đó để tiến hành xếp hạng, ai đứng cuối bảng sẽ bị loại.
Các môn mà hội võ đạo đưa ra cũng có hạn. Trừ trận pháp mà Túc Lê đã thể hiện ra thì còn có 10 môn khác như kiếm pháp, phù pháp, ngự thú pháp... Ngoài ra còn có những hạn chế như Yêu tộc có ưu thế chủng tộc nên không được báo danh ngự thú pháp các thứ.
Túc Lê vốn định dùng trận pháp và ngự thú pháp để đối phó, nhưng vì là Yêu tộc nên bị hạn chế, chỉ có thể chọn cái khác.
"Báo kiếm pháp." Túc Lê hơi do dự: "Những cái khác có tỉ lệ bại lộ quá lớn, kiếm pháp còn có Phương Thủ Ý yểm trợ cho, nếu chỉ dùng kiếm pháp cơ bản thì... Chắc sẽ ổn thôi. Dù sao cũng là tổng hợp hai môn mà, ta nghĩ là không sao đâu."
Hai người bèn bàn với nhau xem nên dùng kiếm pháp gì. Túc Lê vừa đi vừa ăn kẹo, đường dính miệng, lát sau đã cảm thấy khắp miệng dinh dính: "Ngươi không ăn à?"
"Không." Ly Huyền Thính nói: "Đừng ăn nhiều quá, trước đó ba gọi nói là không được ăn quá nhiều đường."
Túc Lê khựng lại: "Ba không có ở đây."
"Hôm qua họ gọi điện cho ta." Ly Huyền Thính nói tiếp: "Nói là xin nghỉ, hôm nay hoặc ngày mai sẽ đến."
Ly Huyền Thính vừa dứt câu, một âm thanh quen thuộc đột nhiên vang lên.
Túc Lê quay đầu, thấy Túc Minh đang hăm hở lao tới, vẫn bốc đồng như mọi ngày. Cậu vội vàng tụ lực đứng vững, giơ tay đón em trai, hơi ngả ra sau tựa vào Ly Huyền Thính: "Minh Minh?!"
"Anh hai!" Túc Minh ngẩng lên, mắt lập tức đi từ mặt Túc Lê sang kẹo đường trong tay cậu, sáng lấp lánh.
Ly Huyền Thính đưa kẹo bông của mình cho Túc Minh: "Minh Minh, kẹo đây."
Túc Minh lập tức quay sang: "Em cảm ơn ạ."
"Con đã bảo bên này đông rồi, mấy khu du lịch như này là nhiều bọn bắt cóc nhất. Ba phải trông Minh Minh cho kĩ vào chứ."
Tiếng Túc Úc lẫn trong đám người huyên náo: "Nó đâu rồi!? Thằng Minh chạy đi đâu rồi?"
Túc Lê đỡ Túc Minh đứng thẳng, lần theo âm thanh nhìn sang, thấy ba Túc kéo vali đi sau Túc Úc. Cả hai đang ngó quanh như tìm cái gì.
Chớp mắt sau, ba Túc quay sang, trong mắt ngập tràn vui sướng, giơ tay vẫy: "Bé bé!"
Túc Lê chấn dộng, thấy papa bước tới như bay, vội vàng giấu kẹo vào túi càn khôn.
Quay sang thấy Túc Minh vẫn cầm kẹo bông, còn há miệng cắn một miếng thật to, cậu giật mình, thò tay muốn lấy que kẹo từ tay em trai. Không ngờ Túc Minh nắm chặt quá, không rút được.
!
Lúc này ba Túc đã chạy tới, bước chân không khỏi chậm lại, ánh mắt dừng ở kẹo bông trong tay hai đứa nhỏ.
Túc Úc theo sát phía sau ló đầu ra: "Lê Lê ở đây à, anh với ba đang định tới khách sạn tìm này."
Thấy kẹo trong tay bé con thì hỏi: "Kẹo bông à, mua ở đâu thế, lâu lắm rồi anh không ăn."
Túc Lê bạo lực giằng kẹo bông ra khỏi tay Túc Minh, đưa cho Túc Úc: "Cho anh này."
Túc Úc: "?"
[Tác giả có lời muốn nói]
Túc Úc: Ngoan vậy?
Bé Minh: Huhu kẹo của em.
Tạm nghỉ từ giờ tới mùng 3/1 vì editor đi du lịch ~
💬 Bình luận chương