Có điều cũng nên kết thúc thôi.
[Căng thẳng quá đi.]
[Trời ơi, nguy hiểm quá, Túc Lê mấy lần suýt bị đánh trúng.]
[Thể lực của cậu ấy rõ ràng không đủ, dù sao cũng còn nhỏ, còn mới thi xong hai vòng nữa, chịu được cho tới giờ là giỏi lắm rồi.]
[Huhuhuhu bé bé ơi cẩn thận nhé.]
[Đại tông sư như kiểu đang dạy học ấy, ông ấy liên tục cho Túc Lê cơ hội nghỉ ngơi.]
[Trong tình huống đó mà Túc Lê đánh trúng được hai kiếm cũng chật vật mãi đấy, kiếm thứ năm!]
Kiếm thứ năm, tất cả tu sĩ dưới đài nhìn thấy Túc Lê đột nhiên đứng im bất động, mà kiếm của Trương Thủ Không đã sắp đâm vào người cậu. Lúc này cậu múa một chiêu kiếm, lắc mình xuất hiện đằng sau Trương Thủ Không, người kia lập tức tránh, nhưng thanh kiếm đang che trước người Túc Lê đột nhiên đổi hướng, cậu nhẹ nhàng đẩy chuôi kiếm ra sau, chuôi kiếm vừa hay sượt qua chân trái Trương Thủ Không.
Bản thân cậu cũng bị kiếm phong ảnh hưởng, ngã lăn ra đất.
[!!!!!]
[Vãi chưởng, thế mà chơi ngược, dùng chuôi kiếm đánh.]
[Thằng bé nhỏ xíu mà, chiêu này tôi cũng không nghĩ ra.]
[Đánh để người ta không ngờ được, chưa thỏa mãn, cảm giác như mới học xong một tiết vậy.]
[Đừng nói nữa, tôi đang chuẩn bị học lại kiếm pháp cơ bản đây, tự dưng cảm giác mình không cả bằng một đứa trẻ con hức hức.]
Trương Thủ Không nhìn đứa nhỏ ngã sõng xoài trước mặt, không nhịn được vươn tay bế cậu dậy: "Con đã làm rất tốt."
Tu sĩ xung quanh như mới tỉnh mộng, trong đầu vẫn còn cảnh tượng hai bên đấu qua đấu lại. Quá cơ bản, cơ bản như là hình trong sách giáo khoa, lặp đi lặp lại. Mỗi chiêu kiếm họ đều đọc ra được tên, nhưng không ngờ nó ở trong tay một đứa bé lại có thể sinh động như vậy.
Trương Thủ Không nhanh chóng đi xuống bàn với Thích trưởng lão: "Mặc dù đứa nhỏ này chỉ có kiếm pháp cơ bản, nhưng với thiên phú của thằng bé, nên để điểm cao."
"Trương môn chủ, mặc dù ta đồng ý cái nhìn của ngài. Nhưng quy tắc đã nói rõ, kiếm pháp cơ bản có xuất sắc hơn thì kiếm pháp của Túc Lê vẫn chỉ dừng ở giai đoạn cơ bản, không hiện kiếm ý, cũng không tạo được kiếm vực. Ngài cho cậu ấy điểm cao thì về sau gặp tu sĩ còn xuất sắc hơn biết chấm thế nào, hành vi này sẽ là bất công." Thích trưởng lão giải thích: "Đây là cuộc thi mà tất cả kiếm tu trẻ tuổi trong thiên hạ chấm cao sẽ khó mà thuyết phục quần chúng."
Hai người khăng khăng mỗi người một ý, mãi chưa có kết quả.
[Lâu thế.]
[Thật ra vẫn chỉ là cơ bản, cơ bản của cậu ấy xuất sắc thật, nhưng khó chấm quá.]
[Đúng rồi, cậu ấy không có kiếm pháp tự sáng tạo, cũng không có kiếm vực. Để mà so sánh thì Túc Lê kiểu như dùng cộng trừ làm bài tập ứng dụng vậy, nhưng các kiếm tu khác có thể dùng phép nhân nhanh gọn hơn nhiều. Tôi cảm giác giám khảo sẽ chấm điểm kĩ thuật cao hơn, cơ bản suy cho cùng chỉ là bước đầu của kĩ thuật thôi.]
[Tôi lại không cho là như vậy, tôi cảm thấy năng lực của cậu ấy rất xuất chúng. Mấy người nghĩ thử đi Túc Lê mới mấy tuổi, thi kiếm pháp cũng không nên chấm quá gắt, cậu ấy thật sự là thiên tài.]
Mà khi Trương Thủ Không chuẩn bị công bố kết quả, bỗng có ý kiến tới từ chính ban tổ chức.
--- Có người trong ban tổ chức nghi ngờ thân phận của Túc Lê.
-
Trong ban tổ chức cũng có rất nhiều người chú ý bài thi kiếm pháp của Túc Lê.
Đây là tuyển thủ trẻ nhất trong các thể loại thi đấu của giới tu đạo nhiều năm qua, kỉ lục trước chính là Thần Loan Điểu Túc Úc còn nhỏ đã có thể chiến thắng một đám cường giả ở giải đấu của Yêu tộc. Mà giờ em trai cậu ta võ đạo lớn nhất giới tu đạo, cũng dùng năng lực ngoài dự đoán của tất cả mọi người thắng được sự chú ý. Cậu ấy không phải người lợi hại nhất, lại là tuyển thủ đáng chú ý nhất.
Ban tổ chức không can thiệp vào giai đoạn thứ hai, nhưng nghe được Trương Thủ Không muốn chấm điểm cao cho Túc Lê, có người không nhịn được chất vấn.
Kiếm pháp cơ bản của Túc Lê đúng là lợi hại, nhưng thằng bé mới 8 tuổi đã có khả năng như vậy, không thầy không tiếng tăm, quả thực khiến người ta hoài nghi.
Nên khi hầu hết đều đang tán thưởng thiên phú của Túc Lê, một tiếng phản đối vang lên trong góc.
Tiếng phản đối tới từ nhà họ Vương của giới tu đạo Nhân tộc. Hai nhà Vương Tôn thân thiết nhiều năm, giai đoạn đầu Tôn lão tiên sinh vì can thiệp quá nhiều mà tạm thời bị cắt chức, Vương lão phu nhân đã từng cố gắng tranh luận cho lão, nhưng đều bị minh chủ bác bỏ. Lần này là thi kiếm pháp, cháu trai bị Túc Lê dùng kiếm pháp cơ bản sỉ nhục, Vương lão phu nhân vốn đã ngồi không yên. Bà ta nói: "Theo ta được biết, đứa bé Túc Lê kia tu luyện chưa tới 10 năm, trận pháp thì còn có thể dùng truyền thừa để giải thích, nhưng một đứa trẻ như vậy thời gian học kiếm cũng hữu hạn. Không nghe nói gì, cũng không thấy có sư phụ, ai có thể đạt được thành tựu như thế? Ta không tin tài năng tuyệt thế, ta hoài nghi đứa bé này bị đoạt xác. Mặc dù bề ngoài là con nít, linh hồn bên trong có khi lại là của ác quỷ."
Minh chủ trầm giọng: "Vương lão phu nhân, bà xác nhận muốn nói như vậy?"
Vương lão phu nhân nói tiếp: "Chư vị chẳng lẽ không thấy lạ ư? Ở đây c*̃ng không thiếu kiếm tu, ai cũng biết học kiếm không dễ, vung kiếm 10 năm chưa chắc đã thành chiêu. Một đứa nhỏ như thế lấy bản lĩnh từ đâu?"
Có trận tu lên tiếng: "Cậu ấy có truyền thừa trận pháp, có khi phản tổ cũng được truyền thừa kiếm pháp..."
"Đại sư đừng đùa. Yêu tộc chúng ta đúng là có truyền thừa, nhưng ta chưa từng nghe nói truyền thừa có thể truyền hai thứ cùng lúc." Một vị Yêu tộc ngồi trên cao lên tiếng: "Ta cảm thấy ý kiến của Vương lão phu nhân cũng không phải là vô lý. Thiên phú của đứa nhỏ này rất cao, tố chất cũng tốt... Một thiên tài như vậy, nếu là đại năng trong truyền thuyết chuyển thế thì chúng ta có thể coi là trường hợp đặc biệt. Nhưng nếu là đoạt xác, cái này không thể được tha thứ ở giới tu đạo."
"Minh chủ, chi bằng dùng Đá Đo Hồn kiểm tra?"
Tin tức này truyền đến sân thi đấu, các tu sĩ lẫn khán giả đều sửng sốt, ban tổ chức hoài nghi Túc Lê bị người ta đoạt xác?
Không phải bọn họ không nghĩ đến tình huống này, dù sao thiên tài quá ít, tài năng kinh người như Túc Lê quả thật khiến người ta khó có thể tin. Nhưng Túc Lê là con nhà họ Túc, hai vợ chồng Túc Thanh Phong Túc Dư Đường cũng không phải dạng hiền lành, bọn họ lại chịu khoan dung cho việc con mình bị cướp xác? Cái này về tình về lý đều không ổn. Nhưng biết đâu có bí mật gì đó, nếu là vậy, đây chẳng phải là bí mật chấn động toàn giới tu đạo sao?
[Đoạt xác?!]
[Nếu là thật thì chẳng phải nhà họ Túc...]
[Tôi bắt đầu sợ rồi nha.]
[Không thể nào, đứa bé kia thế nào chúng ta đều thấy ở trong mắt, sao có thể là đoạt xác.]
[Tôi tin tưởng Túc Lê.]
Tất cả xôn xao, Trương Thủ Không nghe vậy cũng không tin, nói thẳng: "Ta tin tưởng đứa nhỏ này."
Nhân viên được ban tổ chức ra lệnh mang Đá Đo Hồn tới nói: "Trương môn chủ, nếu Túc Lê bị đoạt xác thì chuyện này cần xử lý nghiêm khắc. Đoạt xác ở giới tu đạo là cấm kị không thể được khoan nhượng."
Hội võ đạo hạn chế tu sĩ tham gia chỉ được có tu vi cao nhất là 500 năm, nhưng 500 năm này là căn cứ vào tuổi cơ thể của tu sĩ để xác định.
Các loại kì ngộ ở giới tu đạo, kể cả trường hợp đặc biệt như phản tổ hay truyền thừa, đều không bị hạn chế. Bởi vì cơ thể tu hành và thần hồn tu hành là nhất trí, cùng tiến cùng lùi. Dù anh có đặc biệt tới mấy thì cũng sẽ bị tu vi hạn chế, vì tu hành là phải tích lũy từng bước một. Tu sĩ tới đây tham dự hội võ đạo cũng không thiếu Yêu tộc phản tổ truyền thừa, người của gia tộc lớn có vận số trời ban, tán tu nhận được bí cảnh truyền thừa... Đây đều là những trường hợp đặc biệt của đặc biệt, và cũng phù hợp với quy tắc của đất trời, thế nên họ đều được cho phép tham gia.
Chỉ có một loại là cấm tuyệt đối, thậm chí sẽ bị giới tu đạo truy nã toàn diện.
Đó chính là đoạt xác.
Đá Đo Hồn vì thế mà tồn tại, nó dùng để kiểm tra độ xứng đôi của thần hồn và thể xác. Nếu thần hồn và thể xác có cùng nguồn gốc, tất nhiên sẽ thông qua, tảng đá sẽ hiện màu vàng kim chứng tỏ chính thống.
Nếu là bị người đoạt xác, thần hồn và thể xác có dung hợp thì cũng sẽ xuất hiện phản ứng bài xích, tảng đá sẽ hiện màu đen.
Trương môn chủ im lặng, Thích trưởng lão thấy thế đành phải hỏi Túc Lê: "Bé con, con có đồng ý đáp lại lần chất vấn này không?"
Tất cả nhìn về phía Túc Lê.
Túc Lê thu kiếm, rất thản nhiên đáp: "Được thôi."
"Có điều..." Túc Lê nhìn về phía viên đá dùng để kết nối ban tổ chức với sân thi đấu: "Nếu ta được minh oan, xin hội võ đạo hãy chứng nhận cho ta, để tránh kẻ có lòng lại tiếp tục vô cớ sinh sự."
💬 Bình luận chương