[Gì vậy, đây là hội võ đạo, đâu phải phim truyền hình...]
[Hay lắm, Túc Lê bảo là chỉ biết một chút kiếm pháp, đây mà gọi là một chút à.]
[Thì bé con biết 81 bộ kiếm pháp cơ bản đó.]
[Tôi không phải kiếm tu, nhưng xem hết thì tôi có cảm giác cái cậu họ Vương kia toàn bị đánh thôi.]
Kiếm thứ 10 đâm vào cổ tay cầm kiếm của cậu hai Vương.
Cổ tay mất sức, kiếm của gã rơi xuống đất, phát ra một tiếng keng vang dội.
Túc Lê ở đối diện thu kiếm lại, mỉm cười nói: "Cảm ơn."
Toàn trường xôn xao!
Trên khán đài, tiếng hò hét của nhà họ Túc càng thêm nhiệt tình. Trần Kinh Hạc thấy thế cũng cười: "Không hổ là Phượng Hoàng đại nhân, kiếm pháp cơ bản mà còn có thể dùng như vậy. Cái tên họ Vương kia quá ngu, học kiếm nhiều năm như vậy mà lên sàn đấu dám khinh thường đối thủ."
Ly Huyền Thính kêu một tiếng hoan hô, sau đó tạm thời đặt loa xuống: "Hắn không nên chất vấn A Ly."
Túc Minh kêu đến mức khàn cả giọng: "Papa, anh hai thắng rồi ạ?"
Túc Úc: "Tất nhiên rồi, bé Lê sao mà thua được."
"Vừa mới thắng trận đầu." Ba Túc đưa cho bạn nhỏ bình nước: "Chúng ta không được vênh váo, đợi anh hai thi vòng tiếp chúng ta lại cổ vũ nhé!"
Túc Minh nói: "Thế tối nay ăn gì ạ? Con muốn ăn tiệc."
Ba Túc hứa hẹn: "Được, papa dẫn các con đi ăn nhà hàng."
Người nhà họ Túc bắt đầu nghĩ xem tối nay nên ăn gì, Ly Huyền Thính lại chú ý tới biến động trong sân: "Hình như đã xảy ra chuyện."
Trong sân, giao đấu mới kết thúc.
"Sao có thể thế được, đây là cậu hai nhà họ Vương đó."
"Hắn rơi kiếm."
"Trượt tay?!"
"Không thể nào, một kiếm tu mà lại trượt tay, thà nhận thua còn hơn."
[Ơ như này là Túc Lê thắng đúng không?]
[Tên họ Vương kia thua là bắt đầu ăn vạ đấy à, kiếm tu để rơi kiếm là một sự nhục nhã đó.]
[Nhưng mà chúng ta xem cả quá trình, Túc Lê thật sự không mạnh bằng tên họ Vương, thằng bé rất yếu.]
[Sức của trẻ con thì có bao nhiêu đâu, nhưng thân pháp của cậu bé ấy rất mượt mà.]
[Quá đáng sợ, thằng nhỏ này truyền thừa trận pháp còn hiểu, nhưng thiên phú kiếm pháp của nó quá khiến người ta kinh ngạc.]
Mấy tu sĩ đi lên đỡ cậu Vương xuống, gã lại quát ầm lên: "Khoan... Nó giở trò, tay chân của ta không cử động được."
Lời này vừa ra, rất nhiều tu sĩ nhìn sang, giở trò là sao.
Cậu hai Vương nhìn về phía giám khảo chính - Trương Thủ Không: "Trương môn chủ, ta hoài nghi Túc Lê hạ độc trên thân kiếm, ta không động đậy được... Quy tắc đã nói không được làm đối thủ trọng thương, ta còn phải thi, nó cố ý!"
Túc Lê nghe vậy không nhịn được cười: "Thật không? Ta cố ý?"
Cậu Vương tức giận nói: "Ta cũng chỉ là nói vài câu trước khi mi thi thôi mà? Mi cố tình chọn ta làm đối thủ, lúc đấu còn ngầm giở trò. Không ngờ mi còn nhỏ mà đã độc ác như vậy. Trương môn chủ, chuyện này ngài phải làm chủ cho ta."
[Gì?]
[Vãi hạ độc?! Không thể nào, Túc Lê sao to gan vậy được, ở đây có hai đại tông sư kiếm tu đó.]
[??? Thế giới của kiếm tu mấy người phức tạp vậy à?]
[Hóa ra là vậy, tôi đã thấy quái lạ sao Túc Lê thắng được, chiêu kiếm thì yếu mà lại thủ thắng.]
Trương Thủ Không thoáng im lặng, nhìn sang Thích trưởng lão ở bên cạnh, sau đó hỏi cậu hai Vương: "Cậu chắc chứ?"
"Ta chắc chắn." Cậu Vương kích động.
Trương Thủ Không cho người lên kiểm tra vết thương của gã. Đừng nói là độc, ngoài vài vết trầy xước thì gã gần như chẳng có vấn đề gì.
Gã không tin: "Không thể nào."
Trương Thủ Không nói: "Xem ra cậu còn chưa nhận ra vấn đề ở đâu."
Ông nhìn các kiếm tu xung quanh: "Có ai nhìn ra được vấn đề không?"
[Là sao?]
[Chẳng lẽ còn nguyên nhân nào khác?]
Các tu sĩ nhìn nhau, sau đó có một người đứng dậy: "Trương môn chủ, chẳng lẽ đây là do kiếm nhẹ gây nên?"
"Không tệ. Trong 10 chiêu kiếm của Túc Lê, 5 chiêu đầu đều là kiếm nhẹ." Trương Thủ Không nói tới đây cũng phải thừa nhận Túc Lê thật sự quá thông minh. Đứa nhỏ này tự biết điểm yếu của bản thân, cũng biết làm sao để giành ưu thế. Vậy nên năm kiếm đầu thằng bé chỉ dùng kiếm nhẹ, một loại kiếm pháp không cần tốn quá nhiều sức đã có thể công kích đối thủ: "Kiếm nhẹ mạnh ở khéo léo. Thế kiếm trông rất yếu ớt, nhưng lại tụ lực vừa đủ. Sự khéo léo đó khi phối hợp với thế công, công kích vào linh huyệt của tu sĩ thì sẽ đạt được hiệu quả làm ít hưởng nhiều."
"Lí do cậu thấy khắp người đau nhức không có sức là vì trong chiến đấu cậu đã coi thường đối thủ, cũng không thèm quan sát chiêu kiếm của đối thủ." Trương Thủ Không nói tiếp: "Mười kiếm của Túc Lê nhìn như tùy ý công kích, thực tế luôn là đánh vào linh huyệt của cậu. Nếu cậu phát hiện sớm thì đã không rơi xuống tình trạng hiện giờ. Nếu đây là thực chiến, cậu đã bị loại."
Cậu hai Vương xanh mặt, gã cẩn thận nhớ lại, đúng là Túc Lê luôn đánh vào linh huyệt của gã.
Giám khảo Thích trưởng lão cũng lên tiếng: "Linh huyệt ước chừng nửa ngày sẽ khôi phục, cậu về nghỉ đi, hồi phục rồi trở lại thi."
Xung quanh cười ầm lên, cậu Vương được người đỡ ra khỏi sân. Trương Thủ Không nói: "Các vị cứ yên tâm, nếu trong lúc giao đấu có người giở trò, ta và Thích trưởng lão đều sẽ ngăn cản, mọi người có thể yên tâm tỉ thí."
Ông nói tiếp: "Túc Lê, tiếp theo sẽ là kiểm tra kiến thức nguồn gốc các chiêu kiếm, cậu đã sẵn sàng chưa?"
Túc Lê chắp tay: "Mời Trương môn chủ."
Trương Thủ Không hỏi: "Vậy câu đầu tiên, kiếm pháp ban nãy cậu sử dụng nằm trong , tiền thân sớm nhất của nó là một bộ kiếm pháp cổ của giới đạo tu, cậu có biết là bộ kiếm pháp nào không?"
Túc Lê nghe vậy không khỏi ngẩng lên nhìn Trương Thủ Không: "Môn chủ chắc là muốn hỏi ta vấn đề này chứ?"
Trương Thủ Không gật đầu: "Ta chắc chắn, cậu có biết không?"
"Câu này đơn giản mà?"
"Ừ đúng rồi, đâu có khó, sao Túc Lê phải hỏi lại."
[Ơ? Thế đáp án là gì?]
[Tôi mới đi hỏi, hình như là .]
[Vậy sao Túc Lê và Trương môn chủ nói chuyện lạ vậy?]
[Tôi nghe nói mấy câu hỏi về lịch sử kiếm pháp sẽ rất khó, vì có một ít là giám khảo tự đặt ra, trong tư liệu sẽ không có đáp án.]
Túc Lê: "Xuất xứ từ Phượng Hoàng Thần Sơn thời Thượng Cổ, tên là ."
[Cái gì? Phượng Hoàng Thần Sơn? Phượng Hoàng chỉ là truyền thuyết thôi mà?]
[Không phải truyền thuyết đâu ba, Phượng Hoàng Thần Sơn có tồn tại trong lịch sử, thuộc quyền sở hữu của Phượng Hoàng - một vị đại yêu thời Thượng Cổ.]
[Nhưng tôi chưa từng nghe nói Phượng Hoàng Thần Sơn có sách gì, thời kì chiến tranh tam giới thì Phượng Hoàng Thần Sơn đã biến mất rồi.]
[ là cái gì? Sao nghe lạ vậy.]
Tạ Hòa Phong sững sờ, đây là câu hỏi siêu dễ, Túc Lê am hiểu kiếm pháp cơ bản như vậy thì đáng lẽ không thể trả lời sai.
Thích trưởng lão ngẩn ra, hỏi Trương môn chủ: "Đây là..."
Trương Thủ Không khua tay, nói tiếp: "Túc Lê, cậu chắc chắn với đáp án của mình chứ?"
Túc Lê: "Ta chắc chắn."
Trương Thủ Không bắt đầu giải đáp: "Mọi người đều biết tiền thân của đến từ . Tuy nhiên, vài năm trước ta đã tìm được bản sao của một quyển sách cổ, trong đó có ghi chép về một kiếm pháp tương tự như Thanh Vân kiếm, nhưng thời gian tồn tại sớm hơn rất nhiều. Kiếm pháp đó vô danh, sách cổ viết về nó như thế này."
"Thức thứ 34."
Tu sĩ ở đây kinh ngạc, Trương Thủ Không nói tiếp: "Quyển sách này thuộc sở hữu của tộc Huyền Hạc, mà tộc Huyền Hạc chính là hậu duệ của Phượng Hoàng Thần Sơn. Nghe nói chiêu kiếm này xuất phát từ , người sáng lập ra nó chính là đại yêu Phượng Hoàng thời Thượng Cổ."
Túc Lê hơi bất ngờ nhìn Trương Thủ Không.
Tiền thân của chính là thức thứ 34 trong do cậu sáng tạo. Khi đó cậu không có hứng đặt tên, tất cả những kiếm pháp cậu sáng tạo đều được quy vào bộ kiếm pháp đó. Chúng không có tên, gọi chung là 81 kiếm pháp. Trước đó để chuẩn bị cho hội võ đạo, cậu còn cố ý kéo Trần Kinh Hạc đi điều tra, phát hiện có vài thức của 81 kiếm pháp lẫn lộn trong các điển tịch lưu truyền tới nay, thức thứ 34 chính là một trong số đó.
"Cổ tịch hiện giờ của Kiếm Tông khá tạp, vài ghi chép đã bị hỗn loạn." Trương Thủ Không nói: "Thế nên lần này ta và Thích trưởng lão mới đến đây. Các vị đều là trụ cột vững vàng của giới tu đạo trong tương lai, thậm chí thiên phú còn tốt hơn các lão già chúng ta gấp mấy lần. Kiếm pháp Thượng Cổ không thể bị tuyệt tích, bất kể nguồn gốc hay truyền thừa, bất kể đến từ tộc nào, chúng đều là tài phú của giới đạo tu, nên được trân trọng và yêu mến."
Bên ngoài sân, Ly Huyền Thính nghe được đáp án thì khẽ cười: "Hoài niệm thật."
"Đám thanh niên bây giờ sao mà biết được 81 kiếm." Trần Kinh Hạc không nhịn được nói: "Năm đó 81 kiếm là kiếm pháp đỉnh cao của giới tu đạo, đám kiếm tu của Kiếm Tông còn không dám tiếp một chiêu kiếm của Phượng Hoàng đại nhân. Bộ kiếm pháp này đã mai một, chỉ còn , đây chính là kiếm pháp thành danh của Phượng Hoàng đại nhân."
Túc Minh nghe người lớn bàn chuyện: "Mạnh lắm ạ?"
Trần Kinh Hạc: "Tất nhiên rồi."
Cậu nhóc reo lên: "Vậy cháu muốn học!"
Ba Túc cười: "Về sau lớn bảo anh hai dạy cho con."
Túc Úc tự tin: "Để anh dạy cho cũng được, kiếm pháp của anh cũng đỉnh mà."
Túc Minh liếc Túc Úc, sau đó quay đầu nhìn vào trong sân: "Không thèm."
Túc Úc: "Tại sao? Anh mày vô địch ở giải đấu Yêu tộc đấy, bé Lê còn chưa vô địch lần nào."
Túc Minh nói: "Cô giáo lớp em bảo là hồi học tiểu học anh làm bài kiểm tra Toán toàn dưới trung bình."
Túc Úc: "...?"
Nói vớ vẩn!!
-
Trong sân, Trương Thủ Không giải thích xong, các tu sĩ vỗ tay hưởng ứng, rất nhiều ánh mắt nhìn Túc Lê đã không còn giống trước.
Nếu là kiếm pháp cơ bản còn đỡ, nhưng về phần lịch sử, đọc hiểu của Túc Lê cũng rất rộng, khiến các tu sĩ khác kinh ngạc vô cùng.
[Rốt cuộc Túc Lê biết bao nhiêu thứ? Thằng bé này mới mấy tuổi hả! Thông minh như yêu quái thế này đáng sợ vãi.]
[Gửi lầu trên, Túc Lê vốn là yêu quái mà. Họ hàng xa của tôi từng dạy Túc Lê ở trường mẫu giáo, kể lại là cậu nhóc này đọc một lần là sẽ không quên, từ 3 tuổi đã bắt đầu ngày ngày tu luyện.]
[Tóm lại vẫn là chăm chỉ, đáng sợ thật đấy.]
[Đâu chỉ có vậy, nhà họ Túc giàu nứt đố đổ vách, hẳn là cũng có mấy bảo bối khống chế dòng chảy thời gian, bỏ Túc Lê vào đó tu luyện thì làm ít hưởng nhiều còn gì?]
[Nhưng lạ thật đấy, truyền thừa trận pháp tôi còn hiểu, kiếm pháp của Túc Lê là do ai dạy? Không thầy cũng biết à?!]
Càng nhiều câu hỏi được đặt ra, tốc độ trả lời của Túc Lê cũng chậm dần, vài câu còn trả lời sai.
Kết thúc kiểm tra lí thuyết, Trương Thủ Không hỏi: "Cậu chỉ biết kiếm pháp cơ bản thôi à?"
Ông phát hiện tất cả những câu Túc Lê trả lời được đều là câu về kiếm pháp cơ bản, hỏi sang cái khác là mù tịt.
Túc Lê mỉm cười: "Đúng, ta chỉ biết kiếm pháp cơ bản thôi."
[Làm tôi sợ muốn chết, tưởng bé con cái gì cũng biết chứ.]
[Vừa rồi Trương môn chủ hỏi khá nhiều về kiếm pháp cơ bản, thằng bé trả lời được là bình thường. Nhưng thế là giỏi rồi, thiên phú của Túc Lê tôi thấy còn mạnh hơn Tạ Hòa Phong ấy.]
[Nhưng mà bài tiếp theo là thực chiến khó lắm, thực chiến không chỉ có kiếm pháp cơ bản. Kiếm pháp của những người khác có thể dễ dàng khắc chế kiếm pháp cơ bản, Túc Lê phải làm sao đây.]
"Kết thúc phần lí thuyết, cậu làm rất tốt." Trương Thủ Không lấy ra bảng giao đấu: "Tiếp theo sẽ là thực hành. Cậu cần phải chọn một trong hai giám khảo ở đây làm đối thủ để kiểm tra khả năng thực chiến. Giám khảo sẽ đè thấp tu vi để đấu với cậu, giới hạn trong 5 kiếm, có thể sử dụng mọi loại kiếm pháp. Cậu đã sẵn sàng chưa?"
Túc Lê chắp tay: "Mời."
Trương Thủ Không nhìn đứa trẻ trước mặt, không khỏi sinh lòng yêu thương: "Túc Lê, thực tiễn không chỉ có kiếm pháp cơ bản, con còn biết kiếm pháp nào nữa không?"
Túc Lê lại đáp: "Con chỉ biết kiếm pháp cơ bản thôi."
Và cũng chỉ có thể dùng kiếm pháp cơ bản.
[Tác giả có lời muốn nói]
Trần Kinh Hạc đeo khẩu trang thu hút ánh mắt cả khán đài: Hình như mình bị lừa.
Ly Huyền Thính: Cố lên.
Trần Kinh Hạc: Hóa ra tôi mới là thằng hề?
💬 Bình luận chương