Túc Lê cười: "Các anh có vẻ rất bất mãn với ông ta?"
"Chứ còn gì nữa, lão ta luôn tự coi mình thanh cao, cái gì cũng cãi được." Trận tu kia giải thích: "Đạo pháp vốn là trăm hoa đua nở, vào miệng lão đó lại thành độc đoán. Nhưng mà cũng có rất nhiều trận tu về phe Vương trưởng lão, còn tự xưng cái gì mà phái tân trận pháp. Bọn họ suốt ngày đi rêu rao trận pháp Thượng Cổ tệ hại này kia, nói trận pháp cổ chỉ là trận pháp hết hạn sử dụng, nói các lão tiên sinh là ngoan cố bảo thủ, không biết sáng tạo cái mới."
Túc Lê nghe thế khựng lại: "Ồ?"
Trận pháp của xã hội hiện đại đúng là có rất nhiều điểm đáng để học tập, nhưng cũng có vài chỗ không kế thừa được sự linh hoạt của trận pháp Thượng Cổ. Thường thì người ta sẽ chọn lối hay mà đi, chứ không phải khăng khăng chối bỏ.
Túc Lê liếc nhìn vị Vương trưởng lão kia, mà lão già kia nhận thấy ánh mắt của cậu, lập tức nhíu mày.
[Chẹp, vụ này, tôi nghe nói cái ông Vương trưởng lão kia luôn chê bai trận pháp của Túc Lê.]
[Vương trưởng lão thuộc phái sáng tạo cái mới, người này, nói thế nào nhỉ, có tốt có xấu, nhưng mà lạ lắm.]
Khu bình luận nhanh chóng cãi vã về trận pháp cổ với trận pháp mới.
[Nhưng Túc Lê am hiểu trận pháp Thượng Cổ, trong mắt Vương trưởng lão thì có lẽ cậu ấy không được đánh giá cao đâu.]
[Nói thật thì trận pháp Thượng Cổ rất mạnh, nhưng mà dùng không tiện bằng trận pháp mới. Thời đại đã thay đổi rồi, bây giờ tân trận pháp là phái chính.]
[Tân trận pháp các người ngày nào cũng mua seeding à?]
[Gì đấy? Trận pháp có nhiều drama vậy sao?]
[Trận pháp có dễ học không? Tôi xem sân thí luyện xong có hứng thú với trận pháp, kết quả là đọc sách xong não chết máy luôn.]
Cũng không lâu lắm, quy tắc thi được công bố.
Vẫn là 3 mục, lí thuyết, thực hành và tổng hợp, chẳng qua là hơi khác bên kiếm pháp một chút. Kiểm tra lí thuyết của trận pháp chủ yếu là kiểm tra kiến thức về các trận cơ bản, nhưng lại không có kiểm tra về lịch sử các trận. Trận pháp cơ bản sẽ do hai giám khảo mỗi người ra một đề, tổng cộng hai đề. Thực hành thì không khác kiếm pháp lắm, đấu với giám khảo, không hạn chế trận pháp.
Túc Lê tiếp tục là người đầu tiên lên thi. Cậu bước lên bục lập tức khiến mọi người chú ý, hai vị giám khảo cũng nhanh chóng đưa ra đề bài. Đề của Trần lão tiên sinh là "trận Thiên La Địa Võng", đề của Vương trưởng lão là "trận Phá Núi".
Đề bài vừa hiện lên, rất nhiều tu sĩ trố mắt, khó quá vậy!
[Tôi không hiểu gì hết, tại sao thí sinh nào cũng nhăn nhó vậy.]
[Đề của Trần lão tiên sinh là một đề rất khó trong trận pháp cổ, nhưng với tiểu tiên sinh thì hẳn là không thành vấn đề.]
[Đề của Vương trưởng lão rõ là làm khó người ta, cái này là trận pháp mới, độ tổng hợp quá rộng. Đến cả chúng ta học trận pháp mới nhiều năm rồi cũng chưa chắc có thể vẽ ra được chính xác trận Phá Núi trong thời gian ngắn như vậy. Ra trận này trong bài thi rõ ràng là cố tình gây khó dễ.]
[Tài năng trận pháp của tiểu tiên sinh rất cao, có lẽ hai đề này sẽ không làm khó được cậu ấy.]
[Tôi không hiểu, tóm lại là hai đề này rất khó đúng không?]
Sân thi của trận pháp không giống bên kiếm pháp, cái bàn đặt chính giữa hóa thành một mặt phẳng phù hợp để vẽ trận pháp, vật liệu cần thiết cũng được đặt sẵn hai bên. Giám khảo ra đề, giữa cái bàn lập tức hiện lên mấy cột sáng, nhân viên châm hương vào lư, mỗi trận pháp phải vẽ trong một nén nhang.
Đề bài chỉ ghi tên trận pháp cùng với đặc điểm, công dụng của nó, lại không tỉ mỉ miêu tả nó trông như thế nào.
Trước khi thi, Túc Lê đã đọc rất nhiều về trận pháp hiện đại, nhưng thật sự là quá nhiều. Cậu chỉ để Kinh Hạc tìm những trận có độ khó cao, đặc biệt, nếu ra đề một trận đơn giản nào đó thì chắc cậu sẽ không biết, nhưng cái "trận Phá Núi" này hai năm trước cậu đã nghiên cứu rồi.
Không cần thời gian để suy nghĩ, Túc Lê bắt đầu xác định phương hướng bày trận.
Vương trưởng lão và Trần lão tiên sinh đứng ngoài quan sát. Cách bày trận của Túc Lê khác với mọi người, các trận tu thường phải vẽ phác họa trận văn trước, xác định hướng rồi mới tiến hành bày trận. Túc Lê lại cắt bớt bước phác thảo, nên hai vị giám khảo không đoán được mạch suy nghĩ của cậu, chỉ có thể căn cứ vào động tác của cậu, nhìn từng bước.
[Cậu ấy không cần nghĩ à?]
[Lần ở trong sân thí luyện không được thấy, giờ mới biết, Túc Lê trời sinh bày trận không cần nghĩ.]
[Phạm quy vãi, đầu óc cậu ta cấu tạo từ gì thế? Khả năng tính toán đỉnh vậy sao?]
[Tôi chỉ cần nghĩ tới việc cậu ấy còn chưa đến 10 tuổi là bắt đầu run rẩy, hóa ra thiên tài lúc nhỏ trông như vậy?]
Xác định hướng xong, Túc Lê bắt đầu chuẩn bị vật liệu, trận pháp cậu muốn bày dần hiện ra hình thức ban đầu.
[Vãi, đây là trận Phá Núi! Tôi còn tưởng cậu ấy sẽ vẽ Thiên La Địa Võng trước.]
[Cậu ấy không cần nghĩ à? Trận Phá Núi nổi tiếng cần nhiều tính toán, rất nhiều trận tu phải vẽ phác thảo đủ kiểu mới dám bày trận.]
[Cái này không phải trận pháp Thượng Cổ, cậu ấy làm thế là bị qua loa rồi.]
Trần lão tiên sinh một mực lần theo hành động của Túc Lê. Ông từng nghe Túc Lê giảng bài, biết thủ pháp bày trận của tiểu tiên sinh khác một trời một vực với các trận tu khác, ví dụ như bút pháp cậu sử dụng hoàn toàn là bút pháp Thượng Cổ. Cho nên khi thấy trận văn dần hiện lên, ông lập tức phát hiện sự khác biệt: "Đây không phải trận Phá Núi."
Vương trưởng lão cười khẩy: "Quả nhiên vẫn là nít ranh, trận pháp sai một cái là bắt đầu vẽ lung tung."
Trần lão tiên sinh nghe vậy không khỏi cau mày. Lưu phái của ông trái ngược với Vương trưởng lão, mà những năm qua trận pháp xuống dốc, phe trận tu thuộc các gia tộc lớn do Vương trưởng lão cầm đầu luôn chiếm lĩnh. Trước đó giới tu đạo mãi không phục hưng được trận pháp Thượng Cổ cũng là do đám người này ngấm ngầm ngăn cản. Bọn họ tự khẳng định là tân trận pháp mạnh hơn, lại nắm giữ hầu hết trận đồ cổ. Nếu không có thì đúng là lũ người này sẽ một tay che trời.
Mặc dù các trận tu trẻ cũng sẽ học trận pháp cổ, nhưng suy cho cùng nó vừa khó vừa phức tạp, thế nên họ thường học trận pháp mới là chính, lại càng cổ vũ cho đám người kia vênh mặt.
Mấy bộ xương già bọn họ cũng lớn tuổi rồi, ai bế quan thì bế quan, ở ẩn thì ở ẩn, người còn ở giới đạo tu chỉ lác đác.
Nếu trận pháp còn hưng thịnh như năm xưa, làm gì tới lượt Vương trưởng lão diễu võ giương oai.
Trần lão tiên sinh thầm thở dài, tạm gác mọi suy nghĩ tiếp tục quan sát, nhưng nhìn một hồi ông lại nhận ra trận văn quen thuộc.
Cái này khiến ông lập tức lên tinh thần, lần theo trận văn của Túc Lê, sau đó xác nhận... Ông không nhìn nhầm, mấy trận văn quen thuộc đó không phải tới từ "trận Phá Núi", mà là "trận Thiên La Địa Võng". Nếu nhìn tiếp thì sẽ thấy được vết tích của Thiên La Địa Võng trong hình thức ban đầu của trận Phá Núi.
Dân mạng đang xem cũng phát hiện, người quen thuộc "trận Phá Núi" nhanh chóng nhận ra trận văn Túc Lê vẽ không khớp. Ban đầu còn thấy được hình thức của nó, càng về sau trận văn càng nhạt, mà lối vẽ cũng trở nên rất lạ.
[Túc Lê vẽ gì vậy? Đây đâu phải trận Phá Núi?]
[Tôi mới đi tìm trận đồ của trận Phá Núi tới so sánh, nửa đoạn trước còn giống, nửa đoạn sau là khác hoàn toàn.]
[Trận văn của tiểu tiên sinh rất lạ, cắt bớt rất nhiều trình tự, ban đầu còn vẽ trận Phá Núi, hình như về sau lại đổi.]
[Há há, có khi nào là thằng nhỏ này không biết trận pháp mới nên vẽ lung tung không?]
[Thích đùa không? Trận Phá Núi đúng là khó, nhưng tất nhiên không thành vấn đề với tiểu tiên sinh.]
Khu bình luận lại bắt đầu cãi vã, ai cũng cho là mình đúng, cuối cùng khiến quản lý của phòng phát sóng phải ra trận điều tiết cục diện.
Mà lúc này, một nén nhang đã cháy hơn nửa, hình thức ban đầu của trận pháp vẫn chưa thành. Tu sĩ thuộc phái trận pháp cổ không khỏi lo lắng. Thật ra ở giai đoạn hiện tại, tu sĩ có thể khiến phái trận pháp cổ vang danh cũng chỉ có Túc Lê, giờ phòng phát sóng còn có vô số tu sĩ tới từ các phái khác, trận pháp cổ có nở mày nở mặt được không trông cậy hết vào lần này.
[Trần lão tiên sinh làm gì thế?]
[Ban nãy tôi đã muốn nói rồi, hình như Trần lão tiên sinh đang xem trận văn của Túc Lê.]
[Ban nãy ngài ấy xem rồi mà?]
[Trận văn có vấn đề gì à?]
Vương trưởng lão thấy thế nói: "Trần lão, nhìn thì nhìn, nhưng không được nhắc nhở thí sinh."
Trần lão tiên sinh không nhìn nữa, trong mắt lại có sự tán thưởng: "Đặc sắc, thật quá đặc sắc."
Vương trưởng lão nhíu mày: "Vẽ vớ va vớ vẩn thì có gì mà đặc sắc."
Trần lão tiên sinh lớn tiếng cười: "Đó là vì cậu ấy đang vẽ trận Phá Núi, cũng đang vẽ trận Thiên La Địa Võng."
Những trận văn lộn xộn tưởng như vẽ bậy đó thực chất chính là trận Phá Núi kết hợp với trận Thiên La Địa Võng!
💬 Bình luận chương