"Khôn sống mống chết vốn là quy tắc tiềm ẩn của giới tu đạo, đây là cục diện thanh niên mấy đứa ắt sẽ gặp. Bọn ta có ra mặt thì cũng không được lòng mấy đứa." Đại tông sư vuốt râu nhìn đứa nhỏ trên màn hình bắt đầu bố trí song trận: "Đúng là không tầm thường, rất không tầm thường."
"Thái sư phụ, ngài nói song trận của cậu ấy liệu có thành công không?"
Đại tông sư cười nói: "Con à, thằng bé không chỉ đang vẽ song trận."
"Ơ?"
Đại tông sư không nói rõ, ánh mắt nhìn máy tính bảng đầy hàm súc: "Con à, trận pháp cổ luôn ảo diệu, giới tu đạo hiện nay không mấy ai dám nói là hiểu thấu đáo nó. Trận pháp đúng là đã xuống dốc, nhưng giờ, ta thấy được hi vọng."
-
Cuối cùng, trước khi cây nhang cháy hết, Túc Lê kết nối nét cuối và nét đầu.
Sau đó cậu kết ấn tay, linh lực khổng lồ thuận theo ấn chạy tới khắp các vị trí trong cơ thể, cuối cùng linh khí tản ra dưới chân cậu, rót vào trong song trận. Nháy mắt sau, tia sáng màu trắng bắn lên từ trận văn, quấn bện thành lưới, dần thành hình. Tia sáng ngưng tụ lại, bện ra một cái lồng giam thú, phủ kín sân thi.
Tia sáng ngưng tụ dưới ánh mặt trời lại có vẻ rét lạnh, từ xa nhìn lại có cảm giác chúng như được tôi luyện vô cùng sắc bén, sơ sẩy chạm vào sẽ thương tích đầy mình.
Đây là trận vây nhốt nổi tiếng tàn nhẫn của trận pháp cổ, tên là Thiên La Địa Võng.
Các tu sĩ ở hiện trường nín thở nhìn trận pháp dần thành hình, không dám gây động tĩnh. Cuối cùng khi Thiên La Địa Võng hoàn toàn mở ra, trận đài theo ấn tay của Túc Lê thay đổi, dòng khí cũng biến đổi. Ánh nắng dần trở nên ảm đạm, sau đó bên ngoài Thiên La Địa Võng, mặt đất chồi lên từng cái dùi đất, bao bọc cả sân thi.
Tia sáng và dùi đất đan xen vào nhau, rét lạnh sắc bén, song trận đã thành!
Tu sĩ xung quanh nhìn ngây người. Đây không đơn giản chỉ là song trận, nếu các đại sư trận pháp khác vẽ song trận, để tránh bài xích, hai trận pháp sẽ được hình thành riêng lẻ. Nhưng trận pháp của Túc Lê lại chồng lên nhau, tức là cậu đã triệt để dung hợp chúng, để chúng hỗ trợ lẫn nhau. Cái này là trận pháp cơ bản chỗ nào! Đây rõ ràng là trận pháp mới được sáng tạo dựa trên hai trận pháp!
[Đây là... Thành công đúng không?]
[Tất nhiên rồi, còn thành công hơn cả vẽ từng trận.]
[Đó là Thiên La Địa Võng ư? Tôi nhìn mà rợn cả người.]
[Có ai giải thích được không, Túc Lê làm vậy có được tính là đúng không? Vương trưởng lão nói cậu ta không thể thành công mà?]
[Thật ra thì đến đại tông sư cũng chưa ai từng làm hành động vĩ đại như vậy.]
Giây phút trận pháp thành hình, sắc mặt của Vương trưởng lão trở nên cực kỳ khó coi. Lão cũng dự đoán được, chỉ là khi tận mắt chứng kiến thì cơn khủng hoảng mới bùng nổ trong lòng. Lão không thể làm gì, có vô số trận tu đang xem cuộc thi này, thậm chí các đại tông sư đang bế quan ở ẩn rất có thể cũng đang nhìn. Nếu lão dám giở trò, không khác gì đưa nhược điểm cho cả thế giới.
Sao Túc Lê có thể làm được, sao nó có thể?!
Chẳng lẽ đây chính là thiên tài?
Trần lão tiên sinh đè nén kích động trong lòng, đi tới trận đài xem xét: "Đây không phải là hai trận pháp. Tiểu tiên sinh, ngài đã kết hợp hai trận pháp lại với nhau, thật sự rất rất không tầm thường. Ngài làm thế nào vậy?"
[Ủa là sao?]
[Trận Phá Núi và trận Thiên La Địa Võng là hai trận pháp của hai thái cực. Một cái là trận công kích, cái còn lại là trận hỗ trợ. Hai trận pháp này còn dùng bút pháp khác nhau để vẽ. Nếu nói theo phương diện trận pháp thì chúng bài xích lẫn nhau. Thế nên Vương trưởng lão mới nói song trận không thể thành công.]
[Nhưng thành công rồi đó, còn làm quá đỉnh luôn. Cậu ấy không những đồng thời hoàn thành hai trận pháp, mà còn dung hợp chúng thành một cái, đưa ra trận pháp mới.]
[Vãi, sốc.]
[Siêu quá vậy?!]
Trần lão tiên sinh khoanh tay đứng ở trận đài, ánh mắt hoàn toàn bị trận pháp hấp dẫn: "Tiểu tiên sinh, ngài suy nghĩ thế nào vậy?"
"Cũng không nghĩ gì. Trận pháp là do trận văn tạo thành, trận văn là tư tưởng của trận chủ, không có cái gọi là bài xích trái ngược." Túc Lê vung tay lên, dùi đất của trận Phá Núi biến mất hơn nửa. Cậu nói tiếp: "Tức là chỉ cần ngài muốn, trận pháp gì cũng dung hợp được, trận văn luôn có thể kết nối. Chỉ là ngài phải nghĩ ra cách để lợi dụng chúng thôi."
Trần lão tiên sinh: "Vạn tượng thật sự có thể quy về một ư?"
"Là đạo lý này." Túc Lê nói xong nhìn về phía Vương trưởng lão: "Trận Thiên La Địa Võng thừa hưởng từ trận Thượng Cổ, trận văn của nó vốn dung nhập vạn tượng bát phương. Đây là thứ tốt nhất để thay đổi, cũng sẽ là trận pháp nền của trận đồ. Vừa rồi các người thấy ta vẽ trận Phá Núi trước, thật ra không phải, trận pháp nền là trận Thiên La Địa Võng. Trận Phá Núi tuy là tân trận pháp, thực tế nó trộn lẫn rất nhiều lối vẽ của trận pháp cổ."
Vương trưởng lão không nhịn được phản bác: "Ý mi là trận Phá Núi không bằng trận Thiên La Địa Võng?"
Túc Lê khẽ cười: "Không phải là không bằng, mà là trận Phá Núi đã khiến trận pháp vốn đơn giản trở nên phức tạp hơn."
[Hình như tôi hiểu rồi, chẳng trách tiểu tiên sinh cắt giảm rất nhiều trình tự.]
[Hóa ra là cậu ấy cắt giảm trận Phá Núi? Hay lắm, trận Phá Núi được coi là nan đề của tân trận pháp đó, rất nhiều trận tu coi việc có thể vẽ trận Phá Núi làm vinh.]
[Hóa ra trước giờ tôi vẽ phiên bản phức tạp của trận phá núi??]
Mặt Vương trưởng lão đen xì: "Nhưng mi cũng không thể khẳng định mất đi trận Thiên La Địa Võng làm gốc, trận Phá Núi bản đơn giản của mi có thể vận chuyển thành công, đúng không?"
Túc Lê như đã đoán trước, cậu phất tay, trận pháp trên đài dần biến mất, cuối cùng chỉ còn một phần trận văn, không tới 1/2 ban đầu. Mà những cột sáng quấn quanh sân thi cũng biến mất. Cậu thúc đẩy linh lực, dùi đất rải rác lập tức trở nên nhiều hơn, lít nha lít nhít hiện đầy trận văn.
Lần này Vương trưởng lão thật sự không nói được gì nữa. Lão trúng bẫy rồi, thằng ranh này ngay từ đầu đã đào sẵn hố chờ lão nhảy vào.
Trần lão tiên sinh thấy thế nói: "Vương trưởng lão nói không sai, Thiên La Địa Võng đúng là một trận pháp tốt để làm nền, nhưng trận Phá Núi bản đơn giản có vẻ còn mạnh hơn phiên bản của ngài."
[Đã.]
[Mấy thằng trước đó gáy tân trận pháp siêu đỉnh đâu sao không thò mặt ra nữa?!]
[Hay lắm, hóa ra trận Phá Núi là trận pháp bị phức tạp hóa, thế mà đám người thuộc gia tộc còn tâng bốc nó lên tận trời.]
[Cũng không phải là tân trận pháp không tốt, chỉ là tiểu tiên sinh cho chúng ta một phép trừ, đổi trận pháp sang phiên bản đỡ tốn thời gian công sức, còn lợi hại hơn.]
[Bái phục, Túc Lê đúng là thần.]
Trận văn mới của trận Phá Núi được máy quay ghi lại, chiếu cho tất cả tu sĩ xem. Ban đầu còn hơi khó hiểu, nhưng càng về sau họ càng nhận ra cái tinh túy trong sự thay đổi của Túc Lê. Túc Lê đã lợi dụng bút pháp của trận đồ cổ trong đó để sửa đổi, năm trận văn ở trận Phá Núi cũ đã được cậu đổi thành một, rất nhiều nơi cũng được tối giản hóa.
[Quá đỉnh, cậu ấy đổi như thế xong trận Phá Núi trở nên đơn giản hẳn.]
[Tôi thấy mình đã học được một ít bút pháp của trận Thượng Cổ, sao mà tốt quá vậy?]
[Cái này cho xem miễn phí có ổn không thế? Cảm giác như mới được xem tiết học của một đại tông sư ấy.]
Trên khán đài, cả nhà cũng nhìn hình chiếu. Ba Túc giơ điện thoại không biết phải nói gì: "Cái trận pháp hình chiếu này bị gì vậy? Lúc này phải quay bé bé chứ?"
Hình chiếu trên bầu trời đang hiện trận văn ở giữa trận đài, kéo dài tới 5 phút rồi.
Các khán giả muốn ghi lại trọn vẹn tất cả trận pháp trên hình chiếu, người nhà họ Túc thì chỉ đợi để được quay hình cận cảnh bé con nhà mình.
Túc Úc cũng mỏi tay: "5 phút rồi á, giờ phải quay mặt của thiên tài chứ? Con đang đợi để đăng vòng bạn bè này."
Ly Huyền Thính nhìn đồng hồ: "Thời gian thi trận pháp có hạn, tiếp tục thế này sẽ bị lố giờ."
Trần Kinh Hạc cau mày: "Để ta gọi cho giám đốc của Dịch Đạo."
Mà trong sân, tu sĩ vây quanh sân trở nên nhiều hơn, cả đám đều đang nghiên cứu trận Phá Núi trên trận đài. Để tiện cho họ quan sát, Túc Lê đành chuyển sang chỗ khác ngồi, liếc nhìn Vương trưởng lão đang xanh cả mặt.
Đâu cần phải khoa trương như vậy? Sắc mặt có cần tệ tới vậy không?
Mấy phút sau, người tới xem ngày một nhiều, mục thực tiễn mãi chưa bắt đầu.
Túc Lê nhìn đồng hồ, tính giờ ăn cơm trưa, sau đó ngẩng đầu nhìn hai vị giám khảo: "Chúng ta có thể bắt đầu chưa? Kéo dài thêm nữa sẽ trễ giờ đặt bàn ở nhà hàng."
Trần lão tiên sinh nhìn sắc mặt của Vương trưởng lão, để nhân viên giải tán mọi người, chủ động hỏi: "Tiểu tiên sinh, quy tắc thực tiễn là ngài có thể chọn một trong hai chúng ta để đấu, ngài đã có quyết định chưa?"
Túc Lê gật đầu, nhìn Vương trưởng lão: "Vương trưởng lão thấy không khỏe à? Có tiếp tục chủ trì cuộc thi nữa không?"
Vương trưởng lão hoàn hồn, cắn môi: "Tất nhiên là được rồi."
"Vậy tốt quá, ngài lên đấu với ta nhé?"
Túc Lê cong môi cười, khuôn mặt ngây thơ vô cùng.
💬 Bình luận chương