Ba Túc mới nói chuyện điện thoại xong: "Tí nữa uống thuốc cảm đi, làm gì có ai nhắc, đây là dấu hiệu của cảm cúm."
Túc Úc xoa mũi: "Bé Lê chả cho lão họ Vương kia mặt mũi gì hết, nhưng làm tốt lắm, loại người này cần gì cho mặt."
Túc Minh hùa theo: "Cái này em biết, gọi là vả mặt."
"Biết nhiều gớm nhỉ? Chơi game nhiều lắm đúng không?" Túc Úc sâu xa lườm Túc Minh, sau đó bảo: "Ba, mấy hôm trước con xem báo, người ta bảo trẻ con chơi game nhiều sẽ bị cận đó, ba phải khống chế thời gian lên mạng của thằng Minh đi."
Ba Túc nghe vậy: "Bé Minh, con chơi game à?"
Túc Minh: "Anh cả nói linh tinh!"
Túc Úc: "Có giỏi thì chìa điện thoại ra đây anh mày kiểm tra."
Túc Minh giải thích: "Papa, con làm xong bài mới chơi game."
Ba Túc nói: "Minh Minh, con không được chơi game quá lâu đâu nhé, mình phải biết phối hợp điều độ."
Túc Úc: "...? Ba, như thế là thiên vị!"
Ba cha con cự cãi, Ly Huyền Thính ngồi cạnh lại đang quan sát hình chiếu.
Túc Lê đã kết thúc phần thi của mình, máy quay tiếp tục trực tiếp tình huống ở hiện trường. Hắn nhanh chóng bắt được một người đứng ở góc trái trên cùng, hôm qua thi kiếm pháp người này cũng xuất hiện, giờ lại có mặt. Ly Huyền Thính nghiêm túc, hắn biết người kia đang nhìn Túc Lê, còn đã nhìn rất lâu.
"Huyền Thính? Sao vậy?" Trần Kinh Hạc nói: "Có chuyện gì à?"
Ly Huyền Thính dời mắt: "Kẻ đó là Yêu tộc à?"
Trần Kinh Hạc nhìn theo hướng chỉ của hắn: "Đó là Du Tư, là người cạnh tranh mạnh nhất với Phượng Hoàng đại nhân ở hội võ đạo lần này. Theo dự tính thì y hẳn là tu sĩ mạnh nhất hội võ đạo năm nay, còn mạnh hơn Tạ Hòa Phong. Y có vấn đề gì à?"
Ly Huyền Thính nghe thế không nhìn nữa: "Không có gì."
Trong sân, Túc Lê ngẩng lên cũng bắt gặp ánh mắt của Du Tư, thấy yêu đồng của y lóe sáng, yêu quái?
"Tiểu tiên sinh, ta và hai vị đại sư trận pháp khác đã thảo luận, điểm của ngài cho bài thi hôm nay đã có." Trần lão tiên sinh nghiêm túc nhìn cậu: "Số điểm này, tất cả chúng ta đều cảm thấy nó phù hợp với ngài nhất."
"100 điểm."
[!!!! Đây là số điểm cao nhất từ khi vòng hai bắt đầu đúng không?]
[Đúng rồi, các môn khác cũng chưa có ai được max điểm!]
[Tiểu tiên sinh quá ngầu!!]
Trần lão tiên sinh nói tiếp: "Chỉ dùng quan điểm của chúng ta để đánh giá năng lực của ngài thì nói thật là không toàn diện, chúng ta đều cho rằng ngài sẽ còn đạt được thành tựu lớn hơn hiện tại rất nhiều. Chúng ta cũng rất kính trọng ngài vì đã mở mang tầm mắt cho giới trận pháp trong những năm qua. Buổi thi ngày hôm nay, chúng ta cũng thu hoạch được rất nhiều ích lợi."
Túc Lê chắp tay đáp: "Trần lão tiên sinh nói quá rồi."
[Trần lão đánh giá cao thế!]
[Trần lão vẫn luôn coi tiểu tiên sinh như sư phụ mà, tôi nghe nói từ hồi xưa ông ấy đã khen Túc Lê hết lời rồi.]
[Tôi đã có thêm nhận thức mới về Túc Lê.]
[Mẹ ơi, con được gặp thiên tài sống này, còn là thiên tài trong thiên tài.]
[Mọi người mau qua web chính thức của hội võ đạo xem, hình như đăng thông báo rồi.]
Túc Lê kết thúc bài thi của mình, thành tích cũng coi như lý tưởng, hẳn là sẽ lọt top 30.
Cậu tính toán những chuyện sau đó. Nếu mọi thứ đều thuận lợi thì chỉ cần cậu thắng lôi đài ở giai đoạn thứ ba là sẽ lấy được cái Chuông Thiên Thu kia.
Ơ? Sao tự dưng xung quanh ầm vậy?
Túc Lê ngẩng lên, phát hiện người xung quanh đều đang tụ tập lại bàn tán gì đó, đến cả Trần lão tiên sinh mới nãy còn nói chuyện với cậu cũng nghiêm mặt giao lưu với nhân viên. Túc Lê còn đang thắc mắc, một dao động kì lạ bỗng hiện lên. Nó đến từ mấy mảnh vỡ giả mà cậu rèn 3 năm trước, chúng bị Túc Lê cài trận truy lùng, đang bị Đan Tu Dương chạy trốn khắp nơi nắm giữ... Giờ cậu đột nhiên cảm nhận được chúng.
Ảnh kiếm trong cơ thể liên tục bay qua bay lại, tức là Đan Tu Dương đã gặp mảnh vỡ thật!?
Cậu đè nén cảm giác trong thần hồn, liếc nhìn lối ra, tung người nhảy xuống khỏi sân thi, vội vàng chạy ra ngoài.
Bên ngoài, Túc Úc đang xem điện thoại, diễn đàn của giới đạo tu đang hiển thị tin tức mới nhất. Khán đài toàn tiếng người bàn tán, hiển nhiên bài thanh minh của hội võ đạo mang ý nghĩ rất lớn, sự chú ý của mọi người bị tin tức trên điện thoại hấp dẫn.
"Vãi nồi, hội võ đạo ra thông báo..." Túc Úc lướt nhanh: "Minh Chủ đạo tu Nhân tộc cũng lợi hại thật, một phát cách chức hai gia tộc lớn... Cái ông Vương kia được cho lên đầu luôn này, hóa ra là đi cửa sau."
Ba Túc bình luận: "Cũng không lạ, lần này Nhân tộc hạ thấp rất nhiều thế lực của Yêu tộc. Bên Nhân tộc mà không giải thích cho thỏa đáng thì chỉ e sau khi hội võ đạo kết thúc sẽ có một cuộc chiến. Có vài gia tộc ngồi trên cao lâu nên coi trời bằng vung, là lúc nên cho một bài học."
Trần Kinh Hạc nói: "Chuyện này cũng không lạ, hắn có thể ngồi ở ghế Minh Chủ nhiều năm như vậy, tất nhiên sẽ không mặc cho người ta cắn xé. Hẳn là đã bất mãn với mấy gia tộc từ lâu rồi, hội võ đạo lần này chỉ là một cơ hội thôi. Chờ xem đi, sau khi hội võ đạo kết thúc, Liên Minh Đạo Tu của Nhân tộc sẽ thay máu một lượng lớn."
Mọi người thảo luận được một nửa, Ly Huyền Thính ngồi cạnh Túc Minh chợt cảm nhận được bất thường. Hắn nắm chặt lan can, không kiềm chế được tản ra chút kiếm ý. Trần Kinh Hạc và Túc Thanh Phong phát hiện ngay, vội vàng kiềm chế kiếm ý của Huyền Thính.
"Chuyện gì vậy?"
Ly Huyền Thính đè xuống sự nôn nóng: "Mảnh vỡ, hội võ đạo xuất hiện mảnh vỡ thứ hai."
Mà cả hắn và Túc Lê, ở giây vừa rồi mới phát hiện, hóa ra mảnh vỡ ở gần họ như vậy.
Trừ mục tiêu của họ là Chuông Thiên Thu thì còn một mảnh vỡ nữa có mặt ở đây.
"Sao cậu lại có phản ứng như vậy, đáng lẽ..." Trần Kinh Hạc lập tức ý thức được: "Không ổn, phải mau chóng đón Phượng Hoàng đại nhân."
"Túc Úc!" Ba Túc gọi.
Túc Úc lập tức nhảy từ khán đài xuống, nháy mắt đã xuất hiện ở lối vào sân thi. Mà lúc này, Túc Lê che giấu sự bất thường của cơ thể, cũng lao ra khỏi sân. Chạy được một đoạn thì nghe thấy tiếng người ngày càng nhiều.
"Tiểu tiên sinh!?"
Có vài tu sĩ nhận ra Túc Lê, đi về phía cậu.
Túc Lê khựng lại, vừa định nhấc chân thì có một bàn tay to lớn đặt lên vai. Cậu ngẩng lên, anh cả đang che cho cậu, chặn giữa cậu và mấy tu sĩ kia.
"Xin lỗi nhé, muốn xin chữ kí thì để khi khác được không?" Túc Úc cởi áo khoác ném cho Túc Lê, miệng nói: "Ai cũng có ba cái gấp, trước hết để em ta đi vệ sinh đã, ok?"
[Tác giả có lời muốn nói]
Các tu sĩ: Ok, làm phiền rồi, mời tiểu tiên sinh.
Bé Lê cố gắng cứu vãn hình tượng: ... Em không muốn đi vệ sinh.
Túc Úc (bày ra uy nghiêm của anh lớn): Anh bảo đi là phải đi.
💬 Bình luận chương