Họ tiếp tục đi sâu vào rừng, nơi mà ánh sáng dần bị che khuất bởi những tán cây dày đặc. An Huyền cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, như thể nó đang phản ứng với bầu không khí nặng nề xung quanh. Những ký hiệu cổ xưa mà Vân Khánh đã chỉ dẫn vẫn hiện lên trong đầu cô. Chúng là những hình thù kỳ lạ, như những đường vân uốn lượn, nhấp nhô, nhưng có điều gì đó bí ẩn, như một lời gọi từ quá khứ.
“Có ai biết chúng có nghĩa gì không?” Bích Ngọc hỏi, vẻ băn khoăn hiện rõ trên mặt.
“Có thể là một dạng ngôn ngữ cổ,” Thái Khoa đáp, đôi mắt anh rực sáng với sự tò mò. “Nhưng hình như chúng liên quan đến việc triệu hồi linh hồn.”
“Triệu hồi linh hồn?” An Huyền lặp lại, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Cô ấy… Vân Khánh nói gì về điều đó không?”
“Cô ấy chỉ nhắc đến việc có những linh hồn bị kẹt ở đây, những linh hồn không thể siêu thoát,” Minh Tuấn bổ sung, giọng anh có phần châm biếm. “Có lẽ chúng ta đang ở trong một trò chơi của cô ta.”
“Đừng có đùa!” Bích Ngọc cắt ngang, mặt cô tái đi. “Đó không phải là chuyện để đùa.”
An Huyền ngẩng đầu nhìn lên, một cảm giác bất an dâng trào. “Chúng ta phải tìm hiểu kỹ hơn về những ký hiệu này. Có thể chúng là manh mối giúp chúng ta tìm ra mẹ tôi.”
“Hay là một cái bẫy,” Thái Khoa nhấn mạnh, ánh mắt anh không rời khỏi những bóng cây. “Chúng ta không thể chủ quan.”
Cả nhóm đứng lại, ánh mắt họ chăm chú vào những ký hiệu trên những thân cây xung quanh. An Huyền tiến gần hơn, cố gắng ghi nhớ hình dạng của chúng. Một ký hiệu lớn nhất thu hút sự chú ý của cô, giống như một con mắt đang quan sát họ.
“Nhìn kìa,” An Huyền chỉ tay, “hình như có gì đó ở đây.”
Khi cô chạm vào ký hiệu, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến cả nhóm rùng mình. Minh Tuấn lùi lại, vẻ mặt anh không còn vui vẻ như trước. “Có chuyện gì không ổn rồi.”
“Chúng ta nên rời khỏi đây,” Bích Ngọc nói, giọng cô run run. “Tôi cảm thấy như có ai đó đang bản thân bị lừa,” Minh Tuấn nói, kéo An Huyền lại. “Chúng ta cần phải đi.”
“Nhưng cô ấy…” An Huyền lắp bắp.
“Cô ấy không phải là người mà em nghĩ,” Bích Ngọc thêm vào, giọng cô đầy sự lo lắng. “Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa.”
Lập tức, bóng dáng ấy biến mất như một làn khói. Cả nhóm đứng ngây người, không biết nên phản ứng thế nào. An Huyền cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, nhưng cũng có một sự thôi th*c m*nh mẽ. Cô không thể bỏ cuộc. Mẹ cô có thể vẫn đang ở đâu đó, và họ phải tìm ra sự thật.
“Đi thôi,” An Huyền quyết định, “chúng ta không thể dừng lại ở đây.”
Họ tiếp tục đi, mỗi bước chân càng trở nên nặng nề hơn. Những tiếng rì rào của lá cây, âm thanh lạ lùng từ xa càng làm tăng thêm sự căng thẳng. An Huyền cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, như thể chúng đang tìm kiếm mẹ cô, mà còn là để đối diện với những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của chính mình.
,
💬 Bình luận chương