An Huyền dẫn đầu, bước đi trong bóng tối dày đặc, cảm giác như những cây cối xung quanh đang thì thầm với nhau, trao đổi những điều bí mật mà cô không thể nghe thấy. Mỗi bước chân của họ vang vọng, tạo ra những âm thanh trống rỗng trong không gian yên lặng. Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo hơi thở của những linh hồn đang lẩn khuất trong rừng.
“Cảm giác như có ai đó đang biết sự thật là gì, hmm?” Vân Khánh cười, nụ cười đầy mỉa mai. “Để cứu lấy một linh hồn, bạn sẽ phải đánh đổi một linh hồn khác.”
“Chúng ta không cần nghe thêm lời của cô,” Thái Khoa cắt ngang, khuôn mặt anh lạnh lùng. “Hãy đi thôi.”
An Huyền cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, nhưng cũng có một sự thôi th*c m*nh mẽ trong lòng. “Chúng ta phải tìm hiểu. Có thể có manh mối về mẹ tôi.” Cô không thể từ bỏ.
Cả nhóm tiếp tục bước đi, và không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Những tiếng động lạ từ xa vang lên, như thể có ai đó đang tìm kiếm mẹ cô, mà còn là để đối diện với những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của chính mình. Khi họ tiếp tục, những âm thanh kỳ lạ dường như càng lúc càng gần, và bóng tối bắt đầu biến thành những hình ảnh mờ ảo, những linh hồn đang chờ đợi họ. Những bí mật tăm tối của khu rừng dần dần lộ diện, và họ biết rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
,
💬 Bình luận chương