Lý Tùng Mai là một nữ học viên duy nhất của ban huấn luyện, nàng lại là người có chức vụ, thế cho nên cần ẩn giấu, cần phải là người có tâm cơ sâu sắc. Nhưng Lý Tùng Mai lại làm trái ngược, nói gì cũng thuận miệng, bộ dạng cứ cố gắng tỏ ra là người ngây thơ, nếu như cũng vì vậy mà anh coi nàng là một phụ nữ đơn giản, như vậy anh đã mười phần sai.
Thật ra Lý Tùng Mai là một người cực kỳ am hiểu trò tránh hại được lợi, là người biến hóa cực kỳ nhanh chóng và gọn gàng. Nàng cũng chìm nổi quan trường nhiều năm, biết rõ phụ nữ dù có mạnh mẽ thế nào thì trong mắt đám đàn ông trong thể chế cũng không ra gì, khó thể nổi bật. Nếu muốn nổi bật không phải chỉ đơn giản là trả giá, chịu đựng gian khổ, còn phải biết bày ra chút ưu thế nhưng lại phải tỏ ra yếu thế, tiếp xúc với người ta phải biến mình thành một chị gái ngu ngốc ở nông thôn, như vậy mới làm cho đối phương mất tính đề phòng.
- Phụ đạo viên Trương, ngài nói thật sao?
Cũng giống như thường ngày, Lý Tùng Mai luôn có phản ứng cực kỳ tích cực với từng lời nói của Trương Lộ Giai, lúc này nghe Trương Lộ Giai nói như vậy thì vui sướng đứng lên nói.
- Tôi còn lừa dối các anh chị sao? Bí thư Nhiếp đến, mọi người nên cố gắng biểu hiện một chút, tôi nghe nói bí thư rất quan tâm đến công tác bồi dưỡng cán bộ trẻ tuổi, lần này lãnh đạo đến đây cũng vì quan tâm đến các ban huấn luyện trong trường.
Không biết vẻ lạnh lẽo như băng trên mặt Trương Lộ Giai đã tiêu tán từ khi nào, khi thời gian huấn luyện tăng lên, lời nói của nàng càng đầy đủ ý, càng có hương vị, bản thân lại tỏa ra hương thơm ngát giống như có thể hòa tan bất kỳ người đàn ông nào tiếp xúc ở vị trí đối diện.
Nụ cười ngọt ngào, giọng điệu dịu dàng trôi chảy, mọi hành động đều có hương vị đặc biệt, điều này làm cho đám học viên trong ban huấn luyện tình nguyện tiếp cận với Trương Lộ Giai, tất nhiên trong số đó cũng không thiếu những người có mục đích khác. Ví dụ như vị cán bộ phòng tổ chức Thạch Nham Phong, không biết có phải là vì hắn có thân phận quá cao cấp hay không, mỗi lần Trương Lộ Giai xuất hiện trước mặt hắn đều có bộ dạng lạnh lẽo như băng, thật sự khó thể nào sinh ra cảm giác thân cận.
- Lần này ngoài bí thư Nhiếp, cùng đi còn có bí thư Lưu và trưởng phòng Chân. Các vị học viên, cơ hội đã đến rồi, mọi người nên chuẩn bị cho tốt là vừa.
Trương Lộ Giai nói ra một tin tức chấn động thì chuẩn bị đi xuống bục giảng.
- Phụ đạo viên Trương, tôi có một vấn đề muốn thỉnh giáo chị.
Khi Trương Lộ Giai chuẩn bị cho tan học thì Thạch Nham Phong chợt đứng lên, trên gương mặt gầy gò và hơi dài có chút quỷ dị.
Trương Lộ Giai thật sự cảm thấy rất phiền với Thạch Nham Phong, nhưng lúc này nàng là phụ đạo viên, nàng cũng không thể không trả lời câu hỏi của học viên, thế là cố gắng nhẫn nại nói:
- Thạch Nham Phong, anh còn có vấn đề gì sao? Nếu như là về sự kiện bí thư Nhiếp đến thăm thì không cần hỏi tôi nữa, tôi cũng chỉ biết được như vậy mà thôi.
- Không phải, phụ đạo viên Trương, tôi cũng chỉ muốn đứng đây xác nhận với chị, ngày hôm qua giáo sư Trần Hỗ Đức giảng bài ở lớp tu nghiệp có nói, bài luận văn "Xúc tiến phát triển kinh tế, càng phải thay đổi phương thức tăng trưởng kinh tế" là , cũng không đến mức chết người, hơn nữa chỉ là trích dẫn chút quan điểm của giáo sư mà thôi. Theo tôi thấy thì cậu nên tranh thủ thừa nhận sai lầm với giáo sư là vừa, có lẽ như vậy sẽ còn chút cơ hội chữa cháy.
Vương Tử Quân cười cười mà không nói gì, Trần Ngôn Đống cũng không khuyên nữa, hắn khẽ gật đầu và theo mọi người đi ra khỏi phòng học.
- Tôi còn đang tự hỏi vì sao hắn có thể viết một bài luận hay như vậy, thì ra là bản sao.
- Tất cả bài viết trên thiên hạ đều là bản sao của nhau, chẳng qua đối phương quá ngốc, thỏ khôn không ăn cỏ gần hang, anh , tên đã b*n r* thì không thể nào quay lại, chuyện đến nước này thì mình cũng không còn dư âm quay về, không chỉ liên quan đến thanh danh của mình, còn liên quan đến tương lai của con mình. Trần Hổ Đức nghĩ đến đây thì khẽ run rẩy đứng lên, lão dùng ngón tay chỉ vào Vương Tử Quân nói:
- Cuồng vọng, loại người phạm vào sai lầm không biết hối cải như anh thì tôi không còn gì để nói, anh đi ra ngoài cho tôi.
Vương Tử Quân dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Trần Hổ Đức, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt. Lúc này Trần Hổ Đức nhìn thế nào cũng giống như kẻ có tật giật mình, thẹn quá hóa giận. Lần này hắn đến để xem có phải là Trần Hổ Đức này muốn vu oan hãm hại mình không, lúc này hắn đã xác định, thế cho nên cũng không còn gì để nói. Hắn khẽ gật đầu với Trần Hổ Đức, sau đó đi ra khỏi phòng với bộ dạng nghênh ngang.
Trương Lộ Giai tuyệt đối không ngờ sự việc sẽ biến thành như vậy, dù có chút căm tức tên đầu gỗ phụ lòng tốt của mình, thế nhưng nhìn bộ dạng xoải bước tự nhiên của đối phương, nàng vẫn không tự chủ được phải đi theo.
- Đây rõ ràng là một tên l* m*ng, sao chép nghiên cứu của tôi còn không chịu thừa nhận, loại người này nếu tiếp tục học tập ở trường đảng thì sẽ làm bại hoại bầu không khí thần thánh nơi đây. Hôm nay tôi sẽ đề nghị với hiệu trưởng, sẽ trục xuất loại người này ra ngoài.
Khi Vương Tử Quân đi ra khỏi phòng thì âm thanh mang theo chút run rẩy của Trần Hổ Đức chợt vang lên trong phòng.
Trương Lộ Giai nghe được âm thanh gào thét của Trần Hổ Đức mà trong lòng không khỏi run lên, nàng hiểu rất rõ, nếu bị trục xuất thì nó sẽ có ý nghĩa thế nào với Vương Tử Quân. Nàng nhíu mày, sau đó bước nhanh theo kịp Vương Tử Quân rồi nói:
- Cậu không thể áp chế chút tính tình của mình được sao? Nếu như cậu không chịu mềm đi một chút, sự việc lần này sẽ không còn đường sống vẹn toàn.
Vương Tử Quân nghe lời phàn nàn vừa tức vừa vội của Trương Lộ Giai, hắn chỉ khẽ cười nói:
- Trần Hổ Đức này không có tâm tư gì tốt đẹp với tôi, tôi nếu mềm thì chẳng phải sẽ thuận theo đúng tâm tư của lão? Hơn nữa tôi cũng không muốn bị người ta hãm hại là đi sao chép nghiên cứu của người khác.
Trương Lộ Giai cũng không ngốc, nghe Vương Tử Quân giải thích như vậy thì trong lòng cũng hiểu sự việc xảy ra như thế. Nhưng sự việc đã đến mức độ này, nàng cũng không còn ý kiến gì hay, nàng chỉ có thể mở miệng an ủi Vương Tử Quân:
- Không có việc gì, nếu không thể nói rõ ràng với Trần Hổ Đức, chúng ta có thể đi tìm hiệu trưởng.
Vương Tử Quân cười cười, loại chuyện này dù đi tìm ai cũng vô dụng, Trần Hổ Đức đã nói như vậy, rõ ràng muốn dùng lực cực mạnh để ép mình xuống, cũng hủy hoại thanh danh của mình. Dù sao trong mắt mọi người thì bọn họ sẽ tin tưởng một vị giáo sư đức cao vọng trọng chứ không tin tưởng một học viên trẻ tuổi như mình.
Nếu muốn vãn hồi tổn thất thì cũng chỉ có thể đường đường chính chính chứng minh bài viết đó là của mình làm ra, như vậy mới có thể rửa sạch tất cả ô uế do Trần Hổ Đức mang lại, nếu không sự kiện lần này sẽ là vết nhơ cả đời khó rửa sạch của mình.
Kế sách này thật sự hiểm độc, Vương Tử Quân thầm hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt rơi lên người Trương Lộ Giai đang rất chờ mong, hắn khẽ cười, chuẩn bị mở miệng.
- Lúc này cậu cũng đừng nên đi, để tôi tự mình đi.
Giống như sợ Vương Tử Quân lại tiếp tục nói ra những lời không hay, Trương Lộ Giai không đợi Vương Tử Quân mở miệng mà vội vàng nói.
💬 Bình luận chương