Vương Tử Quân thật sự không muốn đến tìm hiệu trưởng để biện hộ cho mình, thế cho nên vừa nghe thấy Trương Lộ Giai sắp xếp như vậy, hắn đã cảm thấy thầm vui vẻ.
Đúng lúc Vương Tử Quân chuẩn bị bỏ đi, hắn chợt thấy Trương Lộ Giai vươn tay ra, nàng giữ chặt lấy tay hắn, sau đó dùng giọng đầy tình cảm nói:
- Tử Quân, dù người ta nhìn cậu thế nào, chị tin cậu có thể vượt qua, việc này cậu cũng đừng bận tâm, không có gì là không được.
Bàn tay của Vương Tử Quân được bàn tay thon dài của Trương Lộ Giai giữ lấy mà sinh ra cảm giác phiêu diêu, hơn nữa hai người đã tạo thành xu thế mặt đối mặt, hắn thậm chí có thể nhìn thấy bộ vị cao ngất trước ngực nàng đang phập phồng.
- Cậu yên tâm, hiệu trưởng rất tin tưởng chị, chị sẽ ra mặt giải quyết việc này, cậu cứ yên tâm.
Trương Lộ Giai nói, giống như cảm thấy chính mình càng không khống chế được tâm tình, vậy là nàng nhanh chóng thu hồi bàn tay của mình, cơ thể phóng đi như một con thỏ nhỏ gặp tình huống gì đó cực kỳ sợ hãi.
Vương Tử Quân nhìn hình bóng yểu điệu của Trương Lộ Giai khuất nơi hành lang mà trong lòng có chút si mê, tình huống này làm hắn cảm thấy rất vui vẻ thoải mái, trong đầu cũng không khỏi sinh ra những ý nghĩ thú vị.
- Hừ, nên quay về tìm biện pháp chứng minh sự trong sạch của mình.
Vương Tử Quân chợt lóe lên ý nghĩ như vậy, hắn nhanh chóng đi về phòng ký túc xá của mình.
Lúc này trong khu ký túc xá vẫn không có vài bóng người, những học viên công tác ở thành phố Sơn Viên sẽ không ở chỗ này, Vương Tử Quân và những học viên từ các thành phố khác đến đây học tập đều có việc bận, thế cho nên cả tầng ký túc xá rất yên ắng.
Trên đường đi về phòng mình thì Vương Tử Quân đã suy tính rất kỹ, không cần quan tâm kẻ nào đang đứng sau lưng giở trò vu oan hãm hại mình, trước mắt chuyện quan trọng nhất không phải tìm ra người khởi xướng sự việc này, mà phải làm sao để đối mặt với thế công kích hùng mạnh của đối phương vào giai đoạn tiếp theo.
- Ôi, đây không phải là ban thủ lĩnh sao? Này anh bạn, cậu cũng đừng quá cố chấp vì một bài vết, ăn, sợ rằng sẽ càng thêm bức bối khó chịu hơn.
Cũng không thể để hắn rơi vào tình huống như vậy, Trương Lộ Giai chợt cho ra quyết định trong nháy mắt, hai tay mềm mại giống như trở nên tràn đầy sức lực, mới đó đã đặt đến bên hông Vương Tử Quân, rơi vào dây thắt lưng của hắn.
Dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa tính dục, tâm tính của Vương Tử Quân hầu như đã rối loạn, bàn tay của hắn chạy trên người Trương Lộ Giai không chút thương tiếc, nhưng khi bàn tay của Trương Lộ Giai động đến thắt lưng của mình, hắn đột nhiên sinh ra chút bừng tỉnh.
Mình còn chưa chuẩn bị cho tình huống phát sinh quan hệ với Trương Lộ Giai, Vương Tử Quân thật sự chưa từng có chuẩn bị như vậy. Nhưng đúng lúc ý nghĩ này xuất hiện thì Trương Lộ Giai đột nhiên lấy đâu ra sức lực mà hai tay khẽ lật một cái, hai người ôm nhau ngã xuống giường. Vương Tử Quân cảm ứng được bên dưới khá cứng, cuối cùng hiểu một sự thật, chính mình bị đẩy ngã, người đẹp đang nằm trên mình tỏa ra sức nóng rất lớn, thế là chỉ sau khoảnh khắc hắn nhanh chóng trở nên điên cuồng.
Giống như hai ngọn lửa giao hòa vào nhau, như hai con thiêu thân đang điên cuồng thiêu đốt chính bản thân mình.
Dù phòng ký túc xá của trường đảng có chút củ kỹ nhưng những thiết bị được lắp đặt vào năm xưa cũng tạo ra uy lực của mình, tuy hai người bọn họ ở bên này lăn lộn điên cuồng, thế nhưng âm thanh truyền sang phòng bên cạnh cũng không lớn, hơn nữa ở phía bên kia cũng không có người nào.
Giống như một người đã chạy qua một quảng đường dài, Vương Tử Quân ôm chặt lấy Trương Lộ Giai ở bên dưới, lúc này hai người hoàn toàn đặt mình trong ngọn lửa thiêu đốt hừng hực, thật lâu không chịu tách ra.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, không ai lên tiếng, hai người ôm chặt lấy nhau, chỉ có thể lẳng lặng cảm nhận nhịp tim của nhau, tiếng th* d*c của nhau. Trong căn phòng nhỏ yên lặng, hai người cũng không nói lời nào, bọn họ chỉ tình nguyện ôm nhau, giống như cứ như vậy, mãi mãi như vậy. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
- Tử Quân, đồng ý với chị, dù là gặp phải bất kỳ chuyện gì cũng nên dũng cảm đối mặt, không nên nổi giận, càng không thể làm tổn thương chính mình.
Trương Lộ Giai với hơi thở như hoa lan, nàng chợt mở miệng lên tiếng.
Vương Tử Quân đang giở trò trên cơ thể mềm mại mịn màng của Trương Lộ Giai, hắn nghe thấy những lời nói tràn đầy tình cảm của nàng thì chợt ngây người, trong lòng thầm nghĩ, mình nào có làm những thứ tự làm tổn thương mình như vậy?
- Tôi nào có làm như vậy?
Vương Tử Quân khẽ hôn một cái lên chiếc cổ trắng và thon dài của Trương Lộ Giai, sau đó cười hì hì nói. Cho đến nay hắn thật sự rất mâu thuẫn với Trương Lộ Giai, vào thời điểm này, hắn đã hoàn toàn buông thả chính mình, tâm tình càng tràn đầy sung sướng.
- Đến lúc này còn không thừa nhận, vừa rồi vỗ tay xuống bàn mạnh như vậy, cậu không thấy đau nhưng tôi lại cảm thấy rất đau lòng.
Trương Lộ Giai chu cái miệng nhỏ nhắn lên, lúc này nàng giống như quay ngược thời gian về quá khứ, về thời điểm nắm tay đứa bé này, nhưng năm xưa đứa bé này cũng chỉ biết đùa giỡn nghịch ngợm mà thôi.
- Chị Lộ Giai, cũng vì tôi ra tay hơi muộn, nếu không chị sẽ là vợ tôi rồi.
Vương Tử Quân ghé sát miệng bên tai Trương Lộ Giai, sau đó hắn thì thào nói.
Có lẽ bất kỳ người phụ nữ nào cũng rất thích nghe những lời nói tràn đầy sắc màu tình yêu như thế này, dù thời đại này tuyên ngôn về tình yêu giống như quảng cáo, thật sự mang theo quá nhiều giả tạo, nhưng dù sao thì phụ nữ cũng thích nghe như vậy. Dù tất cả chỉ là giả thì ít nhất bọn họ cũng có an ủi trên phương diện tâm lý. Trương Lộ Giai vừa nghe được những lời nói thế này của Vương Tử Quân thì nở nụ cười xấu hổ, cũng vươn tay ôm lấy Vương Tử Quân.
Có lẽ là vài ngày không gặp Tần Hồng Cẩm, có lẽ vì trong lòng đầy phẫn uất đè nén, thế cho nên Vương Tử Quân ngậm lấy miệng của Trương Lộ Giai, hắn không phải hôn mà là dùng sức hút. Hắn giống như hút cốt tủy, hút làm cho Trương Lộ Giai cảm thấy từng sợi linh hồn của mình giống như bị rút cạn đi, tên khốn không biết xấu hổ kia sao lại chẳng buông tay chứ?
Vương Tử Quân có biểu hiện trái ngược với vẻ trốn tránh ngày thường, hắn mạnh bạo đến mức làm cho Trương Lộ Giai phải kêu lên thành tiếng. Điều này làm cho hắn giật mình, cũng nhanh chóng thanh tỉnh. Thực tế thì sau khi Trương Lộ Giai ly hôn thì biến thành một mảnh đất hoang cằn cỗi, dưới tình huống nàng cực kỳ đói khát thì hắn lại có biểu hiện quá dũng mãnh, không khác gì đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, giúp người tiềm niềm vui. Trương Lộ Giai tuyệt đối không ngờ người đàn ông từ nhỏ đã được mình thương yêu này rõ ràng có thể làm mình sống động trở lại.
Sau khi tất cả trở lại bình tĩnh, Vương Tử Quân cùng Trương Lộ Giai nằm song song trên giường, cả hai cảm thấy rất thỏa mãn, giống như hai con cá thoải mái nổi lên mặt nước. Trương Lộ Giai khẽ nghiêng người nhìn Vương Tử Quân, nàng thẹn thùng hỏi, nếu Thiên Tâm biết được, chị phải làm sao bây giờ?
Vương Tử Quân tùy tiện nói:
- Thật ra tôi cũng đã thích chị nhiều năm rồi, hôm nay vốn cũng không muốn phạm vào sai lầm, thế nhưng chị chợt đâm thấu tâm sự của tôi, tôi cũng chỉ có thể đành phải phục vụ nhân dân mà thôi.
Trương Lộ Giai giả vờ sinh ra tức giận, sau khi hắn nói xong thì dùng giọng hờn dỗi nói:
- Có người vì nhân dân phục vụ như vậy sao?
Nhưng nàng lại đột nhiên cảm thấy đây là thời điểm Vương Tử Quân có chút bức bối, không nên nói ra những lời như vậy làm hắn mất hứng, thế cho nên nhanh chóng dùng giọng dịu dàng nói tiếp:
- Tử Quân, cho dù cậu đánh Trần Hổ Đức một tát thì cũng không nên lấy cái bàn làm vật hả giận, tay cậu bị thương thì tôi cũng đau lòng.
Vương Tử Quân ôm cơ thể mềm mại không xương của Trương Lộ Giai, phía dưới chợt có cảm giác, hắn lại áp lên người nàng ở bên dưới rồi hời hợt nói:
- Tôi đập cái bàn cũng không phải muốn đánh Trần Hổ Đức, mà là vì nghĩ ra được phương án giải quyết kế sách vu oan hãm hại của Trần Hổ Đức, vừa rồi chẳng qua là vì quá hưng phấn mà thôi.
Trương Lộ Giai dù thế nào cũng không ngờ Vương Tử Quân lại cho ra một câu trả lời như vậy, nghĩ đến tình huống vừa rồi mình dứt khoát dâng hiến giải quyết cảm giác nhớ nhung yêu thương, nàng còn tưởng rằng hắn vì đau lòng quá độ nên mới có hành động như thế, vậy là thật sự cảm thấy xấu hổ. Nàng cũng bất chấp Vương Tử Quân có biện pháp nào để giải quyết vấn đề, cơ thể của nàng giống như rắn, nàng vội vàng muốn đứng lên khỏi giường.
Lúc này Vương Tử Quân thật sự sinh ra cảm giác thoải mái nói không nên lời, giống như đi từ nhà tắm hơi ra bên ngoài, tất cả tinh lực dư thừa trên người đều bị phóng ra ngoài, giống như một cái túi xì hết hơi. Nếu như nói trước đó hắn ôm một Trương Lộ Giai rất bị động, như vậy thì bây giờ đã không còn cảm giác bị động mà chuyển biến thành một cảm giác vui sướng khó tả. Đây là vì cơ thể giai nhân của Trương Lộ Giai, cơ thể nàng thật sự rất có cảm giác, có lồi có lõm, những chỗ nào nên lớn thì lớn, nên nhỏ thì nhỏ, đầy đặn mà không mập mạp, trưởng thành mà không già nua. Hơn nữa hai người phối hợp rất ăn ý, giống như trời sinh ra hai người bọn họ là một đôi uyên ương nghịch nước.
Vương Tử Quân cảm nhận được thân hình bên dưới đang vặn vẹo, hắn không thể nào tỉnh táo được, lại rơi vào trạng thái hưng phấn, hai tay vung vẫy, không khỏi đặt lên người Trương Lộ Giai.
- Cậu...Cậu này...Ôi...
Trương Lộ Giai thật sự không ngờ Vương Tử Quân lại tiếp tục, tuy nàng đã bốn năm năm không ở cùng đàn ông, nghĩ rằng mình đã biến thành sa mạc khô cằn, không ngờ bây giờ Vương Tử Quân giống như một ốc đảo tươi tốt bao quanh lấy mình.
Nếu so với tình huống điên cuồng lúc vừa rồi thì bây giờ nhẹ nhàng dịu dàng hơn, nhưng lại làm cho Vương Tử Quân hưởng hết cảm giác dịu dàng như vậy. Sau khi đạt đến cao trào, Vương Tử Quân cuối cùng cũng biết được nguyên nhân vì sao mà cô chị này lại chủ động đẩy ngã mình, khoảnh khắc biết rõ vấn đề thì hắn thật sự cảm thấy rất buồn cười, càng cảm nhận được tình ý sâu sắc của Trương Lộ Giai với mình.
💬 Bình luận chương