- Các cậu đi trước đi, mình còn có chút việc.
Ra quán ăn, Lâm Vân nói với ba người Lưu Chính Văn.
- Vậy cậu nên về trường học sớm nhé. Chúng mình đi trước đây.
Lưu Chính Văn, Phương Tường, Thạch Lập cáo từ Lâm Vân rồi trực tiếp về trường học.
Lâm Vân vừa định tìm hiểu xem kẻ không chúng ta đi đâu uống giải sầu. Bọn em cũng cảm thấy rất nhàm chán.
Cô gái tên Bồi Ni kia nói.
Lâm Vân lại càng căm tức. Có lẽ người mọi người đều cảm thấy nhàm chán, sao không tới một chỗ tâm sự.
Nữ nhân lớn tuổi hơn lập tức chuyển chủ đề để đôi bên đỡ xấu hổ. Nếu không phải vì cô ta cho rằng Lâm Vân là kẻ có tiền, thì cần gì phải tốn miệng lưỡi với hắn.
Người ra tay hào phóng như vậy quả thật ít thấy. Ăn một bữa cơm tốn hơn hai mươi nghìn nguyên, mà lông mày không nhăn lại chút nào. Tiền boa cũng không cần đếm, có bao nhiêu tiền mặt thì cho hết cô nhân viên. Người này ăn mặc đơn giản như vậy có lẽ có sở thích giả heo ăn thịt hổ. Loại người này nếu không nịnh bợ, chị Phương ta coi như sống uổng. Ngẫm lại, mình với Bồi Ni tới nơi này ăn cơm mất mấy ngàn, mà số tiền này là do hai người có thẻ ưu đãi của chủ nhà hàng cho.
Lâm Vân nhìn chằm chằm vào nữ nhân họ Phương, nhưng tâm thần vẫn một mực chú ý tới xung quanh. Kỳ quái chính là, không còn phát hiện cảm giác bị anh tới bắt cô ta trước, các em chờ ở đây nhé. Đợi anh bắt về, rồi mấy người chúng ta ở trên giường lớn chơi đùa.
Lâm Vân cười, nói xong, lập tức lui về sau vài chục bước, động tác nhanh như điện. Trong chớp mắt đã đi tới trước mặt cô gái tôi đùa giỡn lưu manh.
Lời này của Lâm Vân khiến nước mắt của cô gái không kìm được nữa, lã chã rời xuống. Tuy mình chưa không tính là mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng tốt xấu cũng coi như là xinh đẹp. Thậm chí có thể nói là mỹ nữ. Nhưng người này rõ ràng chiếm tiện nghi của mình lại còn khoe mẽ.
Lâm Vân bỏ tay ra, nhưng trong tay đã có thêm một khẩu súng ngắn.
- Không sai a, khẩu súng ngắn này thật có diễm phúc. Có thể ở trong ngực của cô một lúc lâu, hắc hắc…
Lâm Vân đánh giá khẩu súng trong tay. Đây là một khẩu súng ngắn màu nâu, chế tạo rất tinh tế, vừa nhìn là biết nó có giá trị xa xỉ.
Lâm Vân đã nhận ra cô gái này chính là nữ tặc ăn trộm Ngũ Thải Phỉ trên xe lửa lần trước. Khó trách cô ta lại dùng ánh mắt cừu hận như vậy nhìn mình. Nguyên lai là cô ta đã nhận ra mình.
- Súng ngắn không kém, nhưng tôi là người không thích bị người khác dùng súng chỉ vào người.
- Tuy nhiên cây súng ngắn này không có chút uy h**p nào với tôi đâu. Nên tôi sẽ giúp cô bảo quản khẩu súng này. Nếu tiếp tục để trong ngực của cô, chỉ sợ ngực của cô sẽ biến dạng. Lúc đó không ai lấy thì khổ.
Lâm Vân nói xong, nhìn chằm chàm vào b* ng*c của cô gái kia. Cẩn thận nhìn tới nhìn lui, vừa rồi sờ vào cảm giác thật không sai.
Cô gái này mặc 'Vân Tằm Miên' trong người, nói rõ là có tiền. Vì sao phải làm nghề trôm cướp? Không biết là của tổ chức nào? Mà bọn họ muốn Ngũ Thải Phỉ làm gi? Tuy Lâm Vân không có hứng thú gì với đám người này, nhưng đám người nếu cứ giải khuây, chỉ vì bị các ngươi theo dõi, mà làm hỏng chuyện tốt của tôi. Cô nói xem tôi có nên tức giận hay không?
Lâm Vân tiếu lý tàng đao (nụ cười mang theo ác ý) nói. Nghe Lâm Vân nói vậy, trong nội tâm của cô gái có chút buông lỏng. Âm thầm tự nhủ, quả nhiên tên này chưa nhận ra mình. Mà thân thủ của hắn thật không bình thường. Mình theo dõi xa như vậy cũng bị phát hiện. Dạ Hổ ở xa hơn cũng bị hắn bắt. Cũng may là Vương Chu đã chạy thoát. Chắc người này còn chưa phát hiện ra mục đích theo dõi của mình.
- Tôi nhìn nhầm anh thành một người khác mới theo dõi. Về sau thì mới biết là mình lầm. Thực là xin lỗi.
Cô gái giả vờ bất an và ra vẻ hối lỗi nói.
- A, kỳ thực thả cô cũng không sao. Chỉ là hai nữ nhân mà ta muốn qua đêm kia vì cô mà bọn họ bỏ chạy. Cô xem, đêm dài như thế, thật khó vượt qua một mình a. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Lâm Vân nói xong, hai con mắt không ngừng chuyển chuyển trên b* ng*c của cô gái.
💬 Bình luận chương