Ngày 6 tháng 1, liên minh thống nhất cho tuyển thủ nghỉ Tết.
Trì Sóc đã đặt vé máy bay xong xuôi, cùng với Diệp Thiếu Dương về Tinh Thành.
Tần Nguyệt lái xe tới đón, nhìn thấy vị Alpha đứng bên cạnh Diệp Thiếu Dương, trong lòng hắn nhịn không được nghi ngờ, dùng ánh mắt dò hỏi em trai đối phương là ai.
Diệp Thiếu Dương chủ động giới thiệu: "Đây là đội trưởng của em, tên là Trì Sóc, còn đây là anh họ của tôi, Tần Nguyệt."
Trì Sóc khách khí gật đầu với đối phương: "Chào anh."
Tần Nguyệt cười cười, nói: "Xin chào Trì đội, có cần tôi đưa cậu về không?"
"Không đâu, anh đưa Thiếu Dương và tiểu Bạch về là được, lát nữa sẽ có người đón tôi." Trì Sóc nhìn Diệp Thiếu Dương, ánh mắt ôn hòa: "Nghỉ ngơi cho tốt, mùa giải sau gặp lại."
Diệp Thiếu Dương: "Ừm, Trì đội cũng vậy nha, ăn Tết vui vẻ, gặp lại sau."
Hai người chào tạm biệt ở sân bay.
Tần Nguyệt đưa Diệp Thiếu Dương và tiểu Bạch ra xe, sau đó lái vào đường cao tốc, hắn nhịn không được hỏi: "Alpha ban nãy rất thân thiết với em hả?"
Diệp Thiếu Dương nói: "Đội trưởng của tụi em mà, cậu ấy giúp em rất nhiều việc."
Tần Nguyệt thông qua gương chiếu hậu nhìn em trai, phát hiện thần sắc của Diệp Thiếu Dương vẫn rất tự nhiên, không có biểu hiện chột dạ, xem ra có lẽ là bạn bè đơn thuần? Hắn dừng một chút, hỏi: "Tin tức tố của em có ổn định không?"
Diệp Thiếu Dương sau khi phân hóa thành Omega đã kể lại việc này cho Tần Thụy và anh họ Tần Nguyệt, dù sao thì bọn họ cũng là hai trong số ít người thân thiết thật sự quan tâm cậu ở thế giới này.
Nhưng mà việc dị ứng thuốc ức chế, bị Trì Sóc chỉ gửi cho mỗi Diệp Thiếu Dương thì không thích hợp, vậy nên mới gửi cho toàn đội.
Thế giới nội tâm phong phú của Trì đội không ai biết cả.
Diệp Thiếu Dương login vào phòng livestream, tặng một đợt quà cho mọi người, xế chiều hôm đó, Tần Nguyệt lái xe tới đón cậu, Diệp Thiếu Dương ôm tiểu Bạch đến nhà anh họ ăn tết. Cả nhà anh họ đều rất nhiệt tình với cậu, ăn xong bữa cơm đoàn viên, Diệp Thiếu Dương lại mang tiểu Bạch về nhà mình.
Ngày kế, sáng sớm vừa tỉnh giấc cậu đã cảm thấy không thoải mái.
Đầu choáng váng, trên người không có sức lực, cơn nóng sốt quen thuộc theo huyết quản luân chuyển trong người. Diệp Thiếu Dương thấy không ổn, vội vàng cầm lấy thiết bị đo tin tức tố kiểm tra 5.5, sắp đạt 6 rồi.
Lúc trước bác sĩ từng nói, nếu để tin tức tố vượt qua 6 thì phải lập tức dùng thuốc ức chế hoặc là tìm Alpha tiện thì có thể qua không tiện cũng không sao, hiện tại mới 5.5 thôi, chưa đạt 6, tui có thể chờ thêm mấy ngày, Trì đội khi nào rảnh thì gọi lại cho tui."
Tin tức tố của Omega nếu mất khống chế sẽ rất khó chịu, nghe giọng nói yếu ớt hiện tại của Diệp Thiếu Dương là biết, Trì Sóc rốt cuộc vẫn mềm lòng, thanh âm nhu hòa: "Hiện tại tôi đi tìm cậu, gửi địa chỉ cho tôi."
Sau khi cúp điện thoại, Trì Sóc nhìn ba mẹ, giả vờ trấn định nói: "Con có chút việc, tối hẳn qua nhà ngoại."
Mẹ của Trì Sóc nghi hoặc: "Chuyện gấp? Không đi không được sao?"
Ánh mắt của ba Trì Sóc sắc bén, nhìn chằm chằm vào mắt của con trai: "Vừa nãy là điện thoại của ai? Sao ba nghe cái gì mà bây giờ nói sự thật với ba mẹ, nói là mình đã khống chế tin tức tố.
Lần trước ý.
Diệp Thiếu Dương phát hiện Alpha ở phía sau vẫn không có phản ứng, nghi hoặc quay lại nhìn: "Trì đội?"
Cũng là lần thứ hai rồi, anh không phải đã quen thuộc rồi hả?
Trì Sóc đối diện với cặp mắt ướt át, cảm thấy tim mình bị đâm một nhát, lỗ tai nháy mắt đỏ hồng, âm thanh bị đè ép rất thấp: "Cậu... thật sự không ngại bị tôi đối phương đối phương tới nhà mình, làm loại chuyện thân mật như đánh dấu tạm thời.
Trong nhà của Omega, đán dấu người ta, cơ hồ chỉ kém một bước là tới giường.
Tâm lý của Trì Sóc hơi lúng túng, còn có chút căng thẳng.
Thấy Diệp Thiếu Dương quay lưng lại cúi đầu, dáng vẻ "mặc người xử lí". Tim Trì Sóc khẽ run lên, nhắm mắt lại, hướng tới sau gáy của Omega, lần nữa cắn xuống.
💬 Bình luận chương