Đây là lần thứ hai Trì Sóc lại vết thương khó lành, mà bản thân Omega cũng sẽ rất đau. Nhưng nếu cắn quá nhẹ, lại làm cho Trì Sóc tiếp tục.
Hai bên tai Trì Sóc nóng hổi, tin tức tố của hai người chậm rãi giao hòa, đôi môi anh kề sát trên phần gáy trắng nõn của Diệp Thiếu Dương, có thể cảm nhận được nhiệt độ rõ ràng.
Một khắc cắn vỡ tuyến thể đó, tia ngọt ngào quen thuộc mà anh từng nếm trải...
Thật sự khiến người ta mê muội.
Không lạ khi sách sinh lí đều nói, Alpha sẽ sản sinh d*c v*ng chiếm hữu cường liệt đối với Omega mình từng .
Một loại xúc cảm khoan khoái toàn thân, giống như là người uể oải ngủ một giấc ngon lành, tinh thần sung mãn, thân thể khôi phục sức sống.
Tin tức tố của Trì Sóc tất nhiên rất mạnh, máy kiểm tra nhanh chóng hiển thị dữ liệu là 3.5.
Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn, nhắc nhở: "Trì đội, ổn rồi."
Trì Sóc dừng động tác lại, hai bên tai đỏ sắp nhỏ máu, anh gắng gượng chống lại phản ứng sinh lí kích liệt, điều chỉnh hô hấp đang hỗn loạn, hơi lui về phía sau một bước, bảo trì khoảng cách với Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn, nghiêm túc nói: "Cám ơn Trì đội đã giúp đỡ. Hôm nay anh có việc bận không? Nếu không thì ở lại cùng ăn một bữa ha?"
Trì Sóc có chút ngượng ngùng.
Đến nhà Omega giữa cả hai đã có loại sự việc thân mật như vậy, thực ra cũng không có lý do gì để từ chối tìm hiểu nhau.
Tuy rằng bây giờ không thể nói là yêu thích Diệp Thiếu Dương, nhưng những câu chuyện "lên xe rồi mới bổ sung vé" có rất nhiều, tình cảm có lẽ là từ từ bồi dưỡng được?
Đổi lại nếu là một Omega khác yêu cầu nhiều như vậy, có lẽ anh sẽ phiền chán.
Nhưng mà đối với Thiếu Dương, anh tựa hồ không có bài xích, dù là trên phương diện thể xác hay linh hồn.
Trì Sóc đưa tay ra, nhẹ nhàng sửa lại phần tóc bị mồ hôi thấm ướt của Diệp Thiếu Dương, thanh âm trầm thấp ôn nhu: "Cậu yên tâm, tôi sẽ chiếu cố cậu thật tốt."
Diệp Thiếu Dương hơi sửng sốt.
Tui lớn vậy rồi còn cần ai chiếu cố?
À đúng rồi, Trì Sóc là đội trưởng, đội trưởng là phải chiếu cố tốt đội viên, chắc là vậy rồi.
Diệp Thiếu Dương nghĩ xong, cười cười: "Cám ơn Trì đội."
Ánh mắt của Trì Sóc càng ôn nhu: "Sau này cần giúp đỡ gì cứ việc nói với tôi."
Diệp Thiếu Dương nói: "Ok, tui sẽ không khách sáo."
Hai người ông nói gà, bà nói vịt một hồi.
Từng người dựa theo thế giới quan của mình mà tiếp nhận sự việc, ngược lại trò chuyện cũng rất vui vẻ.
Ngay lúc này, bé mèo nhỏ bên cạnh đột nhiên ôm lấy chân Diệp Thiếu Dương kêu réo: "Meo meo!"
Diệp Thiếu Dương nhớ lại hôm nay vẫn chưa cho nó ăn, liền đứng lên nói: "Sáng nay gặp chút vấn đề hoa mắt váng đầu, chưa cho mèo ăn nữa."
Trì Sóc cũng đi theo đến, dịu dàng nói: "Cậu đổ mồ hôi rất nhiều, đi tắm trước đi, tiểu Bạch để tôi lo."
Diệp Thiếu Dương ban nãy đúng là đổ mồ hôi rất nhiều, áo ngủ dính sát người, tóc tai cũng ướt, xác thực không thoải mái. Nghe Trì Sóc nói, cậu cũng không khách khí, chỉ vào cái bát trên ban công: "Cái tủ màu trắng kế bên phòng khách đó chứa đồ hộp, phiền anh mở một cái, đổ một nửa vào bát mèo là nó có thể tự ăn."
Trì Sóc gật đầu: "Được, cậu đi trước đi."
Anh cúi xuống bế mèo lên, đi đến ban công cho mèo ăn.
Diệp Thiếu Dương xoay người đi tắm, Trì Sóc nhìn tiểu Bạch như hùm như sói ăn đồ hộp, suy nghĩ một chút, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Phương Chính Thanh: "Nuôi mèo cần chú ý cái gì?"
Phương – vừa mới ngủ thẳng giấc thức dậy – Chính Thanh nhìn thấy nội dung tin nhắn, đầu bốc lên một loạt dấu hỏi: "???"
Trì Sóc cuối năm phát bệnh, đột nhiên hỏi chuyện nuôi mèo?
Phương Chính Thanh ngáp một cái dài, bậc ghi âm trả lời: "Mèo rất dễ nuôi, đúng giờ cho ăn mỗi ngày, dọn phân, rãnh rỗi thì chải lông." Hắn chậm rãi lật người, bây giờ mới tỉnh táo, nghi ngờ nói: "Đột nhiên hỏi làm gì?"
Trì Sóc nói: "Có bạn nuôi mèo, tôi muốn biết chút."
Sau này tiếp xúc với Diệp Thiếu Dương, anh cũng muốn làm một con sen hợp lệ, hỗ trợ chăm sóc tiểu Bạch. Sớm tìm hiểu, đỡ bỡ ngỡ.
Phương Chính Thanh nheo mắt: "Bạn?"
Suy nghĩ một lát, lại nói: "Bạn mà có nuôi mèo của cậu, không phải có mình tui hả?"
Phương – không bao giờ ăn ý với Trì Sóc – Chính Thanh như cũ không hề có chút hiểu ngầm nào.
Trì Sóc biết thời biết thế, nói: " Ừa, cho nên biểu thị một chút quan tâm với con sen là cậu."
Phương Chính Thanh trả lời: "Đừng nha, da gà rớt đầy giường."
Trì Sóc: "Tạm biệt."
Phương Chính Thanh: "Tạm biệt."
Thời điểm Trì Sóc để điện thoại xuống, bé mèo đã ăn xong, Trì Sóc trực tiếp ôm nó tới giá trèo bên cạnh, chải lông một lượt.
Bởi vì mới vừa Trì Sóc tiếp tục chải bên phải.
Trì Sóc sờ sờ đầu con mèo nhỏ, trong mắt hiện lên một tia ôn hòa.
Quả nhiên yêu ai yêu cả đường đi? Hiện tại nhìn bé mèo này thật sự là càng nhìn càng thấy nó đáng yêu.
*
Một lát sau, Diệp Thiếu Dương tắm xong đi ra. Cậu đã thay một cái áo ngủ sạch sẽ, tóc tai còn ướt, bộ đồ này có cổ rất thấp, xương quai xanh trắng nõn đẹp đẽ hiện ra rõ ràng.
Hô hấp của Trì Sóc cứng lại, vội vàng quay đi.
Omega này thật sự là không có tí phòng bị nào với anh sao?
Tim đập nhanh đến lợi hại, Trì Sóc không dám nhìn một Diệp Thiếu Dương mê người như vậy, sợ chính mình sẽ không nhẫn nhịn nổi.
Diệp Thiếu Dương ngược lại rất tự nhiên, đi đến ban công hỏi: "Trì đội có đói không? Tủ lạnh còn chút đồ ăn, là tiểu Thụy mua. Cuối năm gọi đồ ăn ngoài không hay, chi bằng chúng ta tự nấu?"
Trì Sóc hỏi: "Cậu biết nấu không?"
Diệp Thiếu Dương nói: "Không hề, nhưng món đơn giản có thể tra công thức, chắc là vẫn làm được."
Trì Sóc trầm mặc hai giây, quay người nói: "Tôi làm cho, tôi biết."
Phần lớn Alpha đều sẽ biết nấu ăn, bởi vì trong kỳ ph*t t*nh Omega sẽ không có tí sức lực nào, nếu mời người làm tới nấu, thời điểm đó trong phòng đều ngập tràn mùi tin tức tố của hai người, thật sự không tiện.
Alpha biết nấu ăn sẽ chăm sóc Omega của mình tốt hơn.
Trì Sóc từ đó giờ chưa từng làm cơm cho bất kỳ ai.
Hôm nay là ngoại lệ.
Trì Sóc quay lại, đối diện với đôi mắt cười của Diệp Thiếu Dương, tâm lý mềm nhũn, dịu dàng nói: "Cậu nghỉ ngơi đi, chờ ăn là được."
Diệp Thiếu Dương tích cực: "Để tui phụ cho."
Trì đội là khách, để khách làm thực sự không tốt.
Vì thế nên Diệp Thiếu Dương vén tay áo lên, đi cùng Trì Sóc vào bếp.
Trì Sóc bắt đầu nấu, Diệp Thiếu Dương ở bên cạnh hỗ trợ rửa đồ ăn.
Đến nhà Omega người nhà phát hiện, nếu không thì không dễ giải thích.
Hiện tại dẫn Diệp Thiếu Dương về nhà gặp ba mẹ là quá sớm, chờ mùa giải này kết thúc đi rồi tính.
Diệp - ở nhà chơi game – Thiếu Dương liên tục hắt hơi ba lần.
Cậu nghi hoặc sờ mũi, không nhịn được nói: "Ai đang nhắc tui đó?"
💬 Bình luận chương