Khương Bồng Cơ vốn tưởng rằng Vệ Từ sẽ chùn chân, nhưng dường như cô đã coi thường anh, người này một khi đã bướng lên rồi thì không ai bằng.
"Đám Hồng Liên Giáo đó là loại người như thế nào, huynh chắc hẳn biết rõ, lúc này mà huynh còn chạy đến đó thuyết phục... Vệ Tử Hiếu, có phải là huynh ngại mình sống thọ quá không hả? Cái đám Hồng Liên Giáo đó không quan tâm đến cái gì gọi là hai quân giao chiến không chém sứ giả đâu. Nếu như đổi lại là ta, ai dám phái người đến thuyết phục vào cái lúc mấu chốt thế này, ta chém chết kẻ đó" Giọng của Khương Bồng Cơ lên xuống, cô hỏi: "Huynh không sợ chết thật sao?"
Vệ Từ không giận mà còn cười, nét mặt anh cũng trở nên dịu dàng, như thể được phủ thêm một lớp ánh sáng ôn hòa.
Anh nói: "Đương nhiên là sợ"
Sợ chết là chuyện bình thường.
💬 Bình luận chương