Vẻ mặt lão nhị tái mét.
Cảm giác này cứ như thể toàn bộ những suy nghĩ chôn giấu trong lòng bị người ta l*t tr*n đưa ra ngoài ánh sáng, nhục nhã xấu hổ.
"Ha ha... thế thì có làm sao, ông đây cũng có thể đợi thằng nhãi ranh Liễu Hi lưỡng bại câu thương với Hồng Liên Giáo..."
Vệ Từ mỉm cười.
"Chủ công của ta nắm trong tay quận Phụng Ấp, quận Thượng Dương cùng hơn phân nửa quận Thừa Đức, cả Hoàn Châu to như vậy chỉ còn lại duy nhất huyện Thu Vũ. Chủ công nhà ta hùng mạnh như thế, sao có thể lưỡng bại câu thương được? Nói một câu khó nghe thì tướng quân cho rằng chỉ dựa vào một trăm nghìn giáo chúng cỏn con của Hồng Liên Giáo là có thể hoành hành ngang ngược, coi thường các anh hào trong thiên hạ hay sao? Hình như ngài không biết thì phải? Hồng Liên Giáo phái ba mươi sáu nghìn quan đến tấn công huyện Kim Môn, mà quân thủ thành trong huyện Kim Môn còn chưa đầy tám nghìn. Kết quả thì sao? Thảm bại, hơn ba mươi nghìn người bị bắt làm tù binh. Tướng quân có còn cảm thấy Hồng Liên Giáo có thể tranh đấu với chủ công nhà ta nữa không?"
Ánh mắt lão nhị thoáng lóe lên vẻ băn khoăn do dự, còn có cả sự kinh ngạc không thể che giấu.
💬 Bình luận chương