Cô không lãng phí thời gian nữa, đến thẳng nhà hỏi thăm Trình Thừa.
Tuy Trình Thừa đã có chuẩn bị trước nhưng vẫn giật mình trước tốc độ của Khương Bồng Cơ.
"Trình bá phụ, lần này cháu đến là muốn mặt dày nhờ bá phụ giúp cháu một việc"
Khương Bồng Cơ vào thẳng chủ đề, lược bớt lễ nghĩa phiền toái và trò chuyện hỏi han không cần thiết.
Trình Thừa nghi ngờ chớp mắt, không hiểu Khương Bồng Cơ đưa cho mình xem cái này là để làm gì, đánh giá chữ của cô chăng?
Lật liên tục mười mấy trang, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Trình Thừa, cuối cùng ông cũng đã phát hiện ra sự bất thường ở đâu rồi.
Ông nhanh chóng lật mười mấy trang giấy trên bàn, sau đó chồng từng tờ từng tờ một lên nhau, chỉ để lộ một hàng chữ đầu tiên. Sau đó ông liền phát hiện ra những chữ này dù là kích cỡ, hình dáng hay nét thanh, nét đậm đều giống nhau y như đúc!
Cho dù có là nhà thư pháp lợi hại đến mấy cũng không thể viết mười mấy chữ giống nhau y hệt, không sai một ly được.
"Đây là dùng con dấu in ra sao?"
Trình Thừa nhanh chóng hiểu ra điểm mấu chốt.
Chỉ có dùng con dấu in ra mới có thể đảm bảo các con chữ đều giống y hệt nhau.
Khương Bồng Cơ cười nói: "Nguyên lý thì giống thế, nhưng không biết thứ đó có được gọi là con dấu không nữa."
Tuy Trình Thừa học rộng biết nhiều nhưng giờ ông cũng không hiểu Khương Bồng Cơ đang định làm gì nữa.
Ông cười khổ, tỏ vẻ xin tha: "Cháu đừng úp úp mở mở nữa, tốt xấu gì cũng nên nể mặt ông già này chứ?"
Khương Bồng Cơ lấy mấy con dấu gỗ từ trong ngăn chìm của hộp gỗ ra, trên những con dấu gỗ đó đều khắc nổi, rõ ràng là mấy chữ đầu trên trang giấy.
Cô nói: "Trình bá phụ đã nhìn thấy giấy Tuyển rồi, giờ nhìn thấy những con dấu gỗ này, bá phụ có suy nghĩ gì?"
Trình Thừa đón lấy con dấu gỗ, phát hiện ra chữ được khắc trên con dấu đều giống y hệt nhau.
Ông không phải là người ngu, Khương Bồng Cơ nhắc nhở rõ ràng như thế, trong đầu ông cũng lờ mờ hiểu ra được phần nào.
Đúng vậy... tại sao ông không nghĩ đến cách này nhỉ?
Xếp những con dấu gỗ này ở cạnh nhau để in ra nội dung mình muốn, đó chẳng thành một bài văn rồi hay sao?
Quả đúng như dự đoán, cô nói: "Mấy năm trước cháu còn nhỏ không biết gì, dùng giấy trúc lừa lấy tàng thư mấy chục nghìn quyển của bá phụ, lại khiến bá phụ phải vất vả chép sách, không biết đã tốn bao nhiêu sức lực và thời gian. Sau này khi nghe phụ thân trách mắng, cháu cảm thấy xấu hổ vô cùng. Sau khi kiểm điểm lại bản thân, cháu đột nhiên nghĩ ra cách này. Nếu như để các thợ mộc khắc những chữ thường dùng lên con dấu, sau đó muốn in sách gì liền xếp những con chữ đó thành nội dung mình muốn, chỉ trong chốc lát là có thể in ra được một bản, chẳng phải là so với chép tay tiện lợi hơn nhiều, nhanh hơn nhiều sao?"
Trình Thừa cảm thấy trái tim mình giật thót một cái, kinh ngạc đến mức tuột tay đánh rơi đồ xuống đất.
Khương Bồng Cơ nhìn thì ôn hòa nhưng thực ra lại khá hùng hổ: "Trình bá phụ sưu tầm mấy chục nghìn cuốn sách, không phải là hy vọng có thể lan truyền rộng rãi, để con cháu sau này biết được văn minh và huy hoàng của những người đi trước ư? Một khi đã xảy ra hỏa hoạn thì sách hiếm cũng bị thiêu hủy, vậy chẳng phải sẽ không còn ai biết được nội dung của quyển sách hiếm đó hay sao. Cháu nhớ rất rõ, đây cũng là một điều khiến cho bá phụ luôn luôn cảm thấy nuối tiếc. Nếu như sách vở không chỉ có một bản, dù có xảy ra hỏa hoạn không thể khống chế được, cũng vẫn lưu truyền được cho đời sau. Trình bá phụ thấy cháu nói có lý không?"
💬 Bình luận chương